Kênh Tên Miền chuyên cung cấp tên miền đẹp, giá rẻ! Hãy liên hệ kỹ thuật: 0914205579 - Kinh doanh: 0912191357 để được tư vấn, hướng dẫn miễn phí, Cảm ơn quý khách đã ủng hộ trong thời gian qua!
Tuesday, December 20, 2011

Chap 24:♥♥♥♥Love ChipKool♥♥♥♥


[Dẫn lời chị Sam] 
Khi tên tuổi và hình ảnh của bạn xuất hiện trên một tạp chí nổi tiếng cũng có nghĩa là:
♥Bạn sẽ nổi tiếng (đương nhiên).
♥Bỗng chốc trở nên "hot" hơn bao giờ hết. Vì vậy cần phải làm quen dần với việc được dòm ngó, bàn tán xôn xao mỗi khi đi qua hành lang các lớp học. 
♥Sẽ có nhiều người thấy khó chịu với bạn, nhưng đó không phải là vấn đề gì quá lớn đâu. Hãy học cách mỉm cười thân thiện với họ, ngay cả khi họ ghét bạn như thể bạn chẳng khác nào một con sâu ngoe nguẩy.
♥Cần phải thận trọng hơn trong hành động cũng như lời nói nếu không muốn bị coi là một đứa "não phẳng".
♥Ngồi cả giờ đồng hồ để giải thích với bố mẹ-những người chỉ muốn bạn trở thành nhà kinh tế thay vì một nghệ sĩ ôm đàn phừng phừng trên sân khấu.
♥Yên tâm đi, độ "hot" của bạn sẽ suy giảm theo ngày tháng, trừ khi bạn lại bùng nổ thêm một lần nữa.
Haizz.
Làm người nổi tiếng thế này thật chẳng dễ dàng gì. Từ giờ trở đi, tôi phải hạn chế cái sự tò mò của mình mới được. Nhất là việc ngồi đọc comment về mình trong các diễn đàn. 

Nếu như đó là lời khen ngợi, động viên thì không sao. Nhưng nếu là lời chê bai thì nó khiến tôi cảm thấy tồi tệ vô cùng. 
Bạn sẽ thấy thế nào nếu có người lôi những bức ảnh mốc meo xấu xí hồi cấp 1, cấp 2 của bạn trưng bày lên các diễn đàn chỉ để chứng tỏ một điều ở ngoài đời bạn không lung linh bằng trên báo? Và rồi họ còn thêu dệt mấy câu chuyện chẳng ra đâu vào đâu nhằm mục đích bôi xấu bạn? Tất nhiên tôi thừa biết chủ nhân của những trò lố đó chẳng phải ai khác chính là Gigi, nhưng than ôi, biết vậy thì làm được gì?
Tôi đã chia sẻ nỗi sợ hãi của mình với Siro, cậu ấy khuyên tôi nên tập trung vào việc của mình thì hơn, mọi người luôn đưa ra ý kiến về mọi thứ, không nên để tâm nhiều đến chuyện đó nữa.
Ok, không bận tâm nữa! Nghĩ vậy, tôi tắt máy tính, xuống bếp nhặt rau cùng mẹ. 
Trong lúc hai mẹ con đang loay hoay rửa rau và tán gẫu thì chuông cửa reo.
"Ra mở cổng đi Kem."-"Vâng."
Tôi vội lau tay bằng khăn sạch rồi chạy ra mở cửa. Đó là một người đàn ông tuổi trung niên, hơi thấp bé, gầy quắt queo, đeo kính râm và mặc comple rất ngầu. Ồ, ông ta còn đến đây bằng xe BMW nữa. 
"Chào chú. Chú tìm ai ạ?"
"Cho hỏi đây có phải là nhà Hạ Kem không?"
"À vâng đúng rồi ạ. Cháu là Hạ Kem đây."
Nghe vậy, người đàn ông xúc động gỡ cặp kính râm ra, nhìn tôi chăm chú một hồi rồi mừng rỡ túm lấy hai vai tôi.
"May quá, cuối cùng cũng gặp được cháu!"
"Chú nói gì cơ ạ? Cháu không hiểu?"-Tôi bối rối.
"Niềm hy vọng cuối cùng của ta! Trời ơi, cháu có biết là chúng ta đã tìm kiếm cháu vất vả thế nào không?"-Vừa nói, chú ấy vừa rưng rưng nước mắt.
Cái gì thế này? Tự nhiên mọc ở đâu ra "niềm hy vọng cuối cùng của ta" vậy?
Mẹ vẫn bảo phải cẩn thận khi có người lạ đến nhà. Bằng một thủ đoạn lừa lọc khủng khiếp nào đó, họ sẽ đánh bẫy bạn, sau đó đem bạn bán sang Trung Quốc hay bất cứ một nơi xa xôi nào đó đang mất cân bằng giới tính trầm trọng. 
Có ba phương án xảy ra. Một là bạn sẽ phải ngậm ngùi làm vợ một tay xấu xí thô thiển già nua nào đó. Hai là bị quẳng vào lầu xanh. Ba là bị bóc lột sức lao động đến cạn kiệt đến mức chỉ còn da bọc xương. 
Chú này cũng có vẻ khả nghi lắm. Tuy ăn mặc khá sành điệu, đi xe xịn, nhưng ai biết đâu được đấy, bên trong đang ngấm ngầm thủ đoạn? Nghĩ thế, tôi khẽ gạt tay chú ta ra và lùi lại, định gọi mẹ ra giải quyết.


"Ai đến chơi thế Kem? Mau mời vào nhà đi."-Tiếng mẹ vọng ra từ phòng khách.
"Dạ."
Thôi thì mời vào vậy.Mẹ ở nhà chắc chú ta không dám làm gì đâu. 
"Có gì chú vào nhà nói chuyện. Đứng ở đây không tiện cho lắm."-Tôi khoát tay mời.
"Cảm ơn cháu!"-Chú ấy vẫn nước mắt lưng tròng, tay cầm chiếc khăn giấy chấm chấm.
Không phải là bạn của mẹ rồi. Bởi vì khi bước vào nhà, mẹ nhìn chú ta với con mắt rất đỗi ngạc nhiên. Nhưng mẹ tôi vốn là một người rất điềm đạm và lịch sự, nên đã mời chú ấy ngồi và còn hỏi:
"Anh uống coffee nhé? Hay bia?"
Rất nhanh, người lạ mặt kia đáp lại:
"Không cần đâu chị. Tôi uống nước lọc được rồi."
Dường như đã lấy lại bình tĩnh, chú ấy bắt đầu đi vào vấn đề tại sao lại đến nhà tìm tôi.
"Chuyện là thế này. Hạ Kem là một cô bé rất đặc biệt. Chúng tôi đã muốn tìm cháu từ rất lâu rồi, nhưng tiếc là cơ hội chưa đến. Nhưng hôm qua, trong một lần tình cờ đọc được bài báo viết về cháu, nghe cháu hát, chúng tôi đã hiểu, cháu chính là người chúng tôi tìm kiếm bấy lâu nay."

Từ từ đã nào! Tôi là người chú ta tìm kiếm bấy lâu nay ư?
Chuyện này cứ giống mấy mô típ phim truyền hình dài tập ý. Nhân vật chính là một cô gái xinh đẹp, giỏi giang nhưng nghèo khổ. Bỗng một ngày đẹp trời, cô xuất hiện trên phương tiện thông tin đại chúng. Và rồi mấy hôm sau, một nhóm người đột nhiên đến nhà nói với cô rằng, cô chính là thiên kim tiểu thư của một tập đoàn kinh doanh hùng mạnh, do sự cố gia đình nên đã phải lưu lạc bao năm. Shock thật đấy! Nhưng rõ ràng là cô ta sẽ đổi đời rồi! Rồi sau đó sẽ là câu chuyện tình yêu ngọt ngào với anh chàng đẹp trai nhà giàu nữa chứ! Á á á...
"Anh có thể nói rõ hơn được không?"-Mẹ bắt đầu tò mò.
"Tôi là con trai út của nhạc sĩ An Mạnh. Chị biết ông chứ?"
Trời, vậy ra không phải rồi.
À mà khoan. Nhạc sĩ An Mạnh? Ông nội của anh Kiwi?
"Tôi biết chứ, ông ấy nổi tiếng từ hồi tôi còn bé xíu. Mấy chục năm rồi chứ có ít đâu."-Mẹ nói.
"Cháu cũng biết nhạc sĩ An Mạnh chứ Kem?"
"Dạ, cháu biết."-Tôi rụt rè. 


"Không giấu gì chị và cháu. Tôi là An Thông. Bố tôi- tức ông An Mạnh, đang bệnh nằm viện. Về lâu về dài khó có thể nói trước được. Tình trạng của ông lúc này giống như lá vàng trên cây, giông tố một chút là có thể lìa cành. Ông vẫn luôn ấp ủ về dự án album cuối cùng, quyết thực hiện nó đến khi sức tàn lực kiệt. Dự án lần này có rất nhiều ca sĩ nổi tiếng góp mặt. Nhưng còn một bài hát nữa, bài hát chủ chốt của album mà ông tâm đắc nhất, vẫn chưa thể tìm ra giọng ca nào phù hợp. Chị nghĩ xem, có biết bao nhiêu ca sĩ, bao nhiêu giọng hát thiên thần nổi tiếng, nhưng chẳng một ai khiến ông ưng ý cả."

Ngừng một lúc, chú ấy lại tiếp.
"Theo như ông mong muốn, đó sẽ phải là một giọng hát đặc biệt, không quá cao, không quá thấp nhưng lại trong veo như pha lê. Giọng hát này khi cất lên, có thể khiến người nghe cảm thấy hạnh phúc, thoải mái, cảm giác mát lạnh như đang bay bổng trên mây xanh, bao nhiêu mệt nhọc cũng vụt tan biến. Đó-chính là mục đích lớn nhất cuộc đời ông, âm nhạc đem đến cho con người hạnh phúc."
"Vậy ra...?"-Tôi ấp úng.
"Thật may mắn biết bao! Hôm qua, sau khi chú xem clip cháu hát, đã đem nó đến cho ông. Khi nghe xong, ông mỉm cười vui sướng, rồi ngay lập tức rơi lệ, nhắc đi nhắc lại: "Thấy rồi! Rốt cuộc là ta đã tìm thấy rồi!". Tối hôm ấy, ông đã dặn đi dặn lại chú, bằng mọi cách phải đưa cháu đến gặp ông. Kem ạ! Cháu chính là tia hy vọng cuối cùng của gia đình chú! Ước nguyện cuối đời của ông-nhạc sĩ tài ba An Mạnh đã sắp được thực hiện rồi! Cháu sẽ giúp chúng ta chứ?"

Nghe đến đây, mẹ tôi đã khóc thật. Tôi thấy mắt mẹ đỏ hoe. Mẹ không thích tôi hát hò cho lắm, ngay cả khi tôi được lên báo. Nhưng lần này thì...
"Nhất định rồi! Tôi và nhà tôi nhất định sẽ đồng ý!"
Thấy thế, chú An Thông mừng quá, vội chạy tới cầm hai tay mẹ tôi đầy cảm kích.
"Cảm ơn chị nhiều lắm! Chúng tôi tuyệt đối không để cháu Kem chịu thiệt thòi đâu! Còn về việc học tập, chị không phải lo, cháu sẽ đến hãng đĩa vào những buổi chiều rảnh rỗi, nếu cần chúng tôi sẽ thuê gia sư. Cảm ơn chị!"
"Anh đừng khách sáo. Nếu là việc có ích, chúng tôi sẽ ủng hộ cháu chứ không ngăn cấm gì đâu."
Còn tôi thì ngồi đơ ra ở đó. Tôi thật chẳng bao giờ nghĩ rằng, giọng hát của mình lại được chú ý đến như vậy...Tại sao không nhỉ? Đem hạnh phúc đến cho mọi người, có lẽ đó là sứ mệnh của tôi...

Sau khi được mẹ đồng ý, chú An Thông chở tôi đến bệnh viện nơi ông An Mạnh đang nằm. Có một cảm giác gì đó rất khó tả. Tôi sắp được gặp vị nhạc sĩ nổi tiếng, con người tài hoa mà tôi vô cùng kính trọng. 
Đến nơi, chú An Thông đi trước dẫn đường, còn tôi lẽo đẽo theo sau. Sau tiếng "ding" của thang máy, chúng tôi đi qua khá nhiều phòng bệnh, phòng điều trị trên tầng 9 mới tới phòng của ông An Mạnh. Khắp các nơi trong bệnh viện đều có mùi thuốc sát trùng, mùi từ xe đẩy của y tá. Tôi vốn sợ dao kéo, sợ máu, sợ bệnh viện nên cái mùi đặc trưng này quả thực khiến tôi khiếp hãi.
"Đây rồi, vào đi cháu."-Chú An Thông ra hiệu.
Cửa phòng mở, tôi rón rén bước vào. Căn phòng khá nhỏ, có hàng đống máy móc, dây rợ chẳng chịt. Trên chiếc giường bệnh màu trắng toát, có một người đang nằm rất yên lặng. Hẳn là nhạc sĩ An Mạnh rồi. 
Không chỉ vậy, ngồi bên cạnh ông còn có một người nữa. Mà dáng vẻ cao lớn, trầm tĩnh của người này đã quá đỗi quen thuộc với tôi...một người mà tôi không hề muốn gặp thêm một lần nào nữa, có gặp cũng chỉ khiến tôi thêm buồn mà thôi.


Nghe thấy tiếng cạch cửa, người đó quay lại. Mặt đối mặt.
Dưới ánh đèn mờ ảo nơi phòng bệnh, đôi mắt của người đó ánh lên những tia sáng lạnh lẽo.
Là anh ư, Kiwi...

Chap 25:♥♥♥♥Love ChipKool♥♥♥♥


Không biết từ lúc nào, tôi bỗng co người định chạy trốn.
Nhưng nghĩ lại, cũng không nên cư xử lố bịch như vậy, nhất là đối với người lớn tuổi. Mấy hôm trước, tôi còn tự hứa với bản thân mình rằng khi gặp Kiwi sẽ vui vẻ mỉm cười với anh ấy cơ mà.
Phải rồi, vui lên nào, cứ coi như người trước mắt mình là nam diễn viên quyến rũ của Transformer-Shia Labeouf là được, rất ngưỡng mộ, rất thích nhưng không thể chạm tới. Thế là ổn.
"Kem, vào đi cháu."-Chú An Thông vỗ nhẹ vai tôi.
"Vâng."-Tôi đáp rồi chậm chạp bước vào phòng bệnh, lễ phép chào ông An Mạnh, và cả Kiwi nữa.
"Ông đợi em khá lâu rồi."-Kiwi nói, và nơi khóe mắt anh ấy nở một nụ cười thân thiện.
Ồ, tôi đã làm được, dũng cảm nhìn vào mắt anh ấy, mỉm cười. Có gì khó đâu nhỉ? Cái khoản che giấu cảm xúc đối với tôi mà nói thật dễ dàng làm sao.
Nhìn quanh, căn phòng không giống một phòng bệnh thông thường cho lắm. Nó đầy đủ tiện nghi, rất sạch sẽ, ngăn nắp. Tường sơn màu sáng, phía trên treo mấy bức tranh nhỏ và khung ảnh gia đình. Bên cửa sổ là hàng dãy chậu hoa tươi, cây cảnh xanh mát. Gần đó là một cây đàn guitar màu hổ phách được đặt cẩn thận phía góc tường.

Cùng lúc, ông An Mạnh tỉnh dậy, giọng ông run run:
"Là Hạ Kem đấy phải không?"
"Vâng, con bé đây rồi bố ạ."-Chú An Thông kéo ghế mời tôi ngồi.
Lần đầu tiên, tôi được ngắm nhìn vị nhạc sĩ ở khoảng cách gần như thế này.
Ông đã già, hẳn rồi.Trông ông gầy gò, ốm yếu quá, những nếp nhăn đã hằn rõ trên gương mặt dạn dày sương gió. Chắc bệnh tật đã hành hạ ông ghê lắm...
Kiwi chậm rãi đỡ ông ngồi dậy. Bàn tay ông gầy guộc, run rẩy nắm lấy tay tôi.
"Cuối cùng đã tìm thấy cháu! Lần đầu tiên chú An Thông đưa cho ta xem cháu hát, ta đã hiểu, bài hát đó được viết ra là dành cho cháu. Cháu phải hát nó, nhất định phải hát nó...khụ khụ..."
Chưa kịp nói dứt lời thì một tràng ho dữ dội kéo đến. Kiwi ở bên cạnh không ngừng vuốt ngực xoa dịu cho ông.
"Ông đừng lo! Tuy cháu không phải ca sĩ, nhưng nếu có thể, cháu nhất định sẽ hát!"-Tôi vội vàng trấn tĩnh.
"Tốt quá rồi."-Vị nhạc sĩ cười hiền lành.
"Anh biết kiểu gì em cũng nhận lời. Cảm ơn em nhiều lắm, Ice-cream."
Ice-cream? Anh ấy vẫn gọi tôi là Ice-cream như trước...


"Không, anh đừng nói thế. Em phải cảm ơn mọi người vì đã chú ý đến em mới đúng."-Rồi tôi quay sang phía ông An Mạnh-"Cháu chỉ sợ...cháu làm không được, khiến ông phải thất vọng."
"Haha..."-Vị nhạc sĩ bật cười thành từng tiếng khô khốc.-"Ta tin vào sự lựa chọn của mình, và ta tin rằng cháu sẽ làm được. Ở cháu có cái gì đó rất mộc, rất hồn nhiên, chân thật, không hề bị chi phối bởi các kĩ thuật. Ta thích điều đó, hoang dã, nhưng lại không hoang dại. Cách cháu hát rất nhẹ nhõm, bay bổng như sương khói, vừa mát lạnh, lại vừa ấm áp...Cháu...có thể hát cho ta nghe được không?"-Ông nhìn tôi trìu mến.
"Ở...đây...ngay bây giờ ạ?"-Tôi lắp bắp.
"Đừng ngại, Kem. Mọi người đều yêu thích giọng hát của cháu."-Chú An Thông đứng dậy, đem cây đàn guitar ở góc tường đến cho tôi rồi ngồi xuống chờ đợi.
"Ừm...chắc chắn rồi ạ...cháu sẽ hát!"
Đón lấy cây đàn guitar từ tay chú An Thông, tôi nhẹ nhàng đặt nó lên đùi và chơi thử.
Ôi trời...là LakeWood của Đức! Run quá đi mất, nó-cây guitar này đáng giá cả gia tài đấy!
"Âm thanh tuyệt lắm ông ạ!"-Tôi reo lên thích thú. Làm sao có thể không sung sướng khi được chạm tay vào guitar LakeWood cơ chứ. Xem này, chất gỗ làm đàn mới dày, chắc chắn và nhẵn nhụi làm sao. Nó tuyệt vời tới mức mê hồn, từ hình dáng cho đến âm thanh!

"Ta mua nó cách đây 2 năm, trong một lần sang nước ngoài lưu diễn. Nếu cháu thích, cứ giữ lại mà chơi."
"Ồ không! Ý tốt của ông cháu rất cảm ơn. Nhưng cháu đã có một cây ở nhà rồi ạ, nó cũng rất tốt."-Tôi vội vã xua tay.
Không để mọi người chờ lâu, tôi bắt đầu dạo nhạc và hát, bằng tất cả trái tim, tâm hồn của mình, một cách say sưa. Tôi yêu việc này. Cảm giác có người đang chăm chú dõi theo mình hát khiến tôi thấy hạnh phúc.
Tôi hát những bài hát tự mình viết. Lần này không phải bài hát nào vui tươi, mà nó khá buồn, sâu lắng, thêm vào đó chút lãng mạn. Ông An Mạnh, chú An Thông tỏ ra rất hài lòng và thích thú, họ cứ gật gù mãi.
Chợt, tôi nhìn về phía anh Kiwi, và thấy anh ấy cũng đang chăm chú nhìn mình. Dù tôi có cố gắng thuyết phục bản thân là mình chỉ yêu mến, ngưỡng mộ anh ấy thôi. Nhưng chẳng hiểu sao khi bắt gặp ánh mắt của Kiwi, tôi lại thấy trái tim mình rạo rực.
Âm nhạc chắp cho chúng ta một đôi cánh...


Đôi cánh diệu kì và xinh đẹp...
Không gian xung quanh lúc này không còn là phòng bệnh nhỏ bé nữa, không còn bó hẹp bởi bốn bức tường, mà mở rộng ra khắp mọi phía, trải dài đến vô tận.
Trong tích tắc, tôi thấy mình đang đứng giữa cánh đồng hoa oải hương thơm nồng nàn, rộng đến mênh mông, từng bông hoa nhỏ màu tím phớt khẽ lung lay, ngả nghiêng trong gió. Nắng trong vắt như thủy tinh, hiền hòa buông xuống mơn chớn những khóm hoa.
"Anh Kiwi!"-Tôi chợt reo lên.
Anh ấy đang đứng trước mắt tôi, rất thật, rất đẹp đẽ, hơn cả một giấc mơ, với đóa hoa oải hương ngào ngạt trên tay.
"Ice-cream."
Dưới ánh mặt trời rực rỡ, Kiwi bước từng bước đến bên, rồi anh ngắt lấy vài bông hoa, nhẹ nhàng gài nó lên mái tóc nâu dài của tôi, ánh mắt chan chứa tình yêu thương...
Không hề chần chừ, tôi giữ lấy bàn tay Kiwi, áp nó lên má. Nụ cười của anh rạng ngời hơn cả ánh mặt trời nóng bỏng. Nó khiến tôi tan chảy, cứ thế tan ra, chầm chậm như ly kem mùa hạ...
Bộp bộp.
Bài hát kết thúc, tiếng vỗ tay của mọi người khiến tôi bừng tỉnh, trở về với hiện tại.
"Thật chẳng còn gì để nói!"-Nhạc sĩ An Mạnh xúc động lên tiếng.-"Cháu không chỉ hát, mà còn cảm nhận, trôi dạt trong bài hát đó nữa. Cảm xúc của cháu cuồn cuộn mà hiền hòa như dòng nước. Rất tự nhiên, rất sống động! Ta...thực sự đã bị cháu thuyết phục rồi."

"Cảm ơn ông!"-Tôi mừng rỡ trao cây đàn lại cho chú An Thông.
Ở đầu bên kia, Kiwi không nói lên lời nào, anh ấy cứ nhìn tôi ngạc nhiên như vậy.
Giá như Kiwi biết được rằng, bài hát chưa đặt tên mà khi nãy tôi hát là dành cho anh ấy. Nhưng thôi, có lẽ việc này không cần thiết. Chỉ mình tôi biết, vậy là đủ.
"Kiwi này, cháu và Kem học cùng trường đúng không?"-Ông An Mạnh quay sang hỏi.
"Dạ vâng. Bọn cháu học cùng trường Isaac Newton, em ấy kém cháu một lớp."-Kiwi đáp.
"Tốt quá rồi! Từ nay trở đi, cháu phải giúp ông để mắt đến con bé đấy. Kem bây giờ cũng giống người trong nhà. Kem à, có gì khó khăn cháu cứ nói với Kiwi, nó sẽ thay ông giúp đỡ cháu!"
"Vâng ạ."-Tôi bối rối.
Trời ạ. Tự nhiên ông lại nói thế, lại còn "người trong nhà" nữa! Cháu bắt đầu ngượng rồi đây...
"Ông yên tâm, cháu sẽ để mắt đến Kem."-Kiwi vui vẻ đáp.
Cách anh ấy nói, từng câu từng chữ đều khiến tôi có cảm giác rất tin tưởng, rất vững chãi."Kem này?""Dạ?"
"Trước khi bắt tay vào thu âm ca khúc quan trọng này, cháu sẽ có khoảng thời gian hai tuần làm việc với những chuyên gia về thanh nhạc hàng đầu. Ta rất thích giọng hát của cháu, nhưng làm gì cũng cần có sự chuẩn bị kĩ càng. Được rèn luyện, hướng dẫn chu đáo, ta tin cháu sẽ ngày càng hoàn thiện hơn. Hai tuần, cháu thấy thế nào? Có hơi lâu không?"
"Dạ không ạ."-Tôi lắc đầu.
"Tốt rồi! Vậy mỗi buổi chiều rảnh rỗi, cháu sẽ đến nhà ta học thanh nhạc. Kiwi, thời gian tới thỉnh thoảng cháu hãy đến thăm ông. Cháu ở nhà chú ý đến việc học của Kem, có gì khó khăn thì giúp đỡ nó. Hy vọng của ta, danh dự và sự tự hào cuối đời của ta, đặt cả vào các cháu đấy...khụ....khụ..."
Nói rồi ông lại ho dữ dội. Chú An Thông vội đem nước đến cho ông uống.
"Bố nằm nghỉ đi. Chuyện này cứ để con lo là được rồi."
"Ừ..."-Ông An Mạnh nằm xuống một cách mệt nhọc.
"Ông ơi, vậy ông nằm nghỉ đi nhé. Ông đừng lo, chúng cháu sẽ không làm ông thất vọng đâu."-Kiwi kéo chăn đắp cho ông, rồi khẽ ra hiệu cho mọi người ra ngoài.

Cửa phòng đóng lại, tôi, Kiwi cũng chú An Thông bước ra hành lang bệnh viện trò chuyện.
"Chú An Thông, cho cháu mạn phép hỏi, bệnh của ông là bệnh gì vậy? Có nặng lắm không?"
Nghe hỏi vậy, chú An Thông buồn bã thở dài.
"Là ung thư phổi, giai đoạn cuối rồi cháu ạ..."
Giai...giai đoạn cuối?
Nhớ lại gương mặt gầy gò của ông vừa nãy...tôi không khỏi đau lòng.
Tuy không phải người thân quen gì, nhưng từ khi gặp ông, tôi bỗng có cảm giác rất gắn bó, gần gũi như thể là ông của mình vậy.
Hẳn là ông đã phải chịu đựng những đợt hóa trị, xạ trị, rồi các loại thuốc giảm đau kinh khủng lắm...
"Đừng suy nghĩ nhiều Kem ạ, việc của cháu lúc này là chăm chỉ rèn luyện. Dù không thể giúp ông sống mạnh khỏe, nhưng được nhìn thấy ông hạnh phúc là gia đình chú đã mãn nguyện lắm rồi..."
"Vâng."-Tôi nghẹn ngào.
"6h chiều rồi. Hai cháu về trước đi, nghỉ ngơi, ăn cơm rồi còn bài vở nữa. Chú ở đây với ông được rồi. Kiwi chở Kem về giúp chú nhé?"
"Vậy bọn cháu về trước đây. Khi nào rảnh cháu sẽ đến."-Kiwi nói.-"Ta về thôi Ice-cream."

"Ừm vâng. Cháu chào chú An Thông."
Nhanh chóng, tôi và Kiwi rời khỏi bệnh viện.
Hai bọn tôi đi song song nhau, Kiwi vừa đi vừa cho tay vào túi áo, bộ dạng rất thoải mái, thong thả.
Suốt quãng đường ra nhà để xe, trong thang máy, cả hai đều rất yên ắng. Chắc chuyện cuốn sổ ngu ngốc lần trước khiến anh ấy cảm thấy khó xử.
Vào trong xe, Kiwi quay sang thắt dây an toàn cho tôi. Lúc chạm nhẹ vào người anh ấy, mùi hương kì lạ trên áo Kiwi khiến tôi ngừng thở. Một mùi hương dịu nhẹ nhưng mạnh mẽ, nam tính và cuốn hút.
Gì thế này? Sao mình lại có cái cảm giác chết tiệt này nhỉ? Ôi không được, phải tống khứ nó ngay lập tức ra khỏi đầu!
Thế là tôi cứ niệm đi niệm lại câu: "Anh ấy là Shia Labeouf! Anh ấy là Shia Labeouf!" cả n lần.
Có vẻ tốt hơn đấy. Dù cho cả hai đối với tôi đều rất hot, nhưng nếu là thần tượng Shia thì tôi sẽ không còn cảm giác đó nữa.
"Anh Shia này."-Tôi bâng quơ lên tiếng phá vỡ sự tĩnh mịch trong xe.
Úi chết! Câu thần chú ấy khiến tôi bị lậm rồi!
"Em nói gì cơ? Shia?"-Kiwi khó hiểu.
"À không, ý em là, anh Kiwi."-Tôi tự đập cho mình một cái.-"Em biết mình không phải ca sĩ chuyên nghiệp, cũng không chắc sẽ làm tốt như ông mong đợi. Nhưng em sẽ cố gắng hết mình! Nhất định!"

Tôi giơ nắm tay lên, bừng bừng quyết tâm. Kiwi thấy vậy liền bật cười:
"Ừ. Anh tin em nhất định sẽ làm được. Anh sẽ ở bên cạnh giúp đỡ em."-Kiwi vừa nói vừa lái xe.
Anh-sẽ-ở-bên-cạnh-giúp-đỡ-em.
Rất chậm rãi. Rất bình thản.
Câu nói ấy khiến tâm hồn tôi suýt bay vút ra ngoài cửa xe.
"Cảm ơn anh..."-Tôi ngại ngùng cúi đầu xuống.-"Em xin lỗi vì chuyện lần trước...về cuốn sổ..."
"Xin lỗi gì cơ? Đó đâu phải lỗi của em. Anh phải xin lỗi em mới đúng, lẽ ra anh nên ngăn không cho Antony đọc nó. Em không có lỗi gì hết."
"Chuyện đó...đúng là em rất yêu mến, ngưỡng mộ anh, không hề có gì khác cả..."-Haiz. Lại bắt đầu tự lừa dối bản thân mình.
"Anh hiểu. Em đừng nghĩ ngợi gì nhiều. Anh...cũng rất quý mến em."
"Hơ...ồ, anh nhìn kìa, cửa hàng ốc! Lâu rồi em chưa đến đó ăn. Trông hấp dẫn quá!"-Tôi vờ chỉ tay ra ngoài đánh trống lảng."Ốc?"
"Vâng. Mùa đông ăn ốc luộc tuyệt lắm! Cửa hàng đó không chỉ bán ốc không đâu, còn có khoai tây chiên, nem chua rán, quẩy nóng,...ôi chao."

Kittt...
Đột nhiên Kiwi dừng xe lại."Em nói em thích ăn ốc?"-Kiwi hỏi rất nghiêm túc.
"À ừm...sao ạ? Sao anh dừng xe vậy?"-Tôi rụt rè.
"Chúng ta vào đó ăn đi. Anh cũng đói rồi."-Kiwi nhìn tôi cười híp mắt.Hả?
"Anh nói sao cơ ạ? Vào đó?""Ừ?"
Nghĩ lại, chuyện này cũng thật kì quặc. Kiwi đi xe hơi thể thao, ăn mặc sang trọng thế này mà lại vào hàng ốc ăn, rồi xì xụp xì xụp...Có hơi hài hước không nhỉ?
"Xuống xe đi. Nghe em nói thì chắc khá là ngon đây."
Không để tôi kịp từ chối, Kiwi đã mở cửa xe và kéo tôi ra ngoài. Bọn tôi bước vào cửa hàng ốc bé xíu có cái biển đèn ne-on rất bắt mắt: "A, đây rồi! Ốc luộc cô Lan!"
Tôi băn khoăn tự hỏi cô chủ quán đã thay cái biển xì tin này từ khi nào nhỉ? Mùa đông năm trước bọn tôi đến đây ăn nó chỉ đơn giản thôi mà. Còn năm nay thì...
"Chào cô! Cháu đến ăn ốc!"-Tôi tươi cười hớn hở chọn bàn tít trong cùng, kéo ghế ra mời Kiwi ngồi. Anh ấy có vẻ khá cao lớn so với cái ghế nhỏ xíu nơi đây.
"Cho cháu hai bát ốc vừa to vừa nhỏ, một đĩa khoai tây chiên bơ, một đĩa nem chua rán, hai đĩa quẩy nóng."-Tôi í ới.


"Có ngay! Chờ cô chút."
Tôi xoa xoa hai tay vào nhau cho đỡ lạnh. Còn Kiwi thì ngó ngó nghiêng nghiêng nhìn khắp quán trông thật buồn cười.
"Anh chưa ăn ốc luộc bao giờ ha?"
"Anh chưa."-Kiwi nhún vai.
"Nem chua rán? Quẩy nóng?"
"Cũng chưa nốt."
"Ý. Sao cái gì anh cũng chưa ăn vậy? Học sinh ở đây ai cũng thích ăn mấy món này lắm!"
"Không sao. Chưa ăn thì hôm nay ăn. Sau này ăn. Còn nhiều cơ hội mà."
"Ừm."-Tôi gật gù.
Đột nhiên, Kiwi nắm lấy tay trái của tôi và lật ngửa nó lên. Từng ngón tay anh ấy miết lấy đầu ngón tay chai sạn vì chơi đàn guitar của tôi. Như có một luồng điện xẹt qua, tôi vội rút lại ngay.
"Hầu hết bàn tay của những người chơi guitar đều như vậy."-Tôi giải thích"Ừm."
"Nó khá xấu xí. Nhưng em rất tự hào vì nó. Có chai sạn, có xấu xí thì mới chạm được tới cái đẹp, mới có được Kem của ngày hôm nay. Mất mát một chút cũng đáng."
Vừa kịp lúc các món yêu thích của tôi được bê ra. Chà, thơm ngon, nóng hổi ghê!
"Để em hướng dẫn anh cách ăn nhé?""Okay."
Nói rồi tôi cầm miếng kim loại hình tam giác nhọn trên tay, bắt đầu dạy Kiwi cách dùng.

"Miếng hình tam giác này thần kì lắm nhé. Nó có thể xiên khoai tây, nem chua rán, cũng có thể dùng để ăn ốc nữa."
Kiwi nhìn và cũng làm theo.
"Thú vị thật!"-Anh ấy reo lên.
Sau đó, tôi cho một chút ớt vào bát nước chấm.
"Ý? Anh làm cái gì vậy?"-Tôi nhảy dựng lên.
"Lấy ớt?"
"Sao anh cho cả thìa to tướng thế? Nó là ớt nguyên chất đấy, cay lắm!"
"Không sao, anh ăn cay được mà."-Kiwi cười hì hì rồi bắt đầu ăn thử miếng ốc đầu tiên.
"Nhưng nó cay lắm..."-Tôi ra sức khuyên can.
Đúng như dự đoán, vị cay của nó đã khiến Kiwi đỏ bừng cả mặt. Nước mắt giàn giụa trông đến khổ sở. Nhưng anh ấy vẫn cứ lì lợm tiếp tục.
"Không sao...rất ngon mà!"
"Anh có chắc không?"-Tôi phải hỏi lại thêm lần nữa.
"Ừ, chắc mà."
Tôi tự nhủ rằng khả năng ăn cay của Kiwi thật cao cường, hơn cả ông nội nhiều lần. Bữa cơm nào ông cũng ăn kèm hết cả một quả ớt. Cứ tưởng ông là thiên hạ đệ nhất ăn ớt rồi, hóa ra còn có người siêu hơn ông!
Nhưng tôi đã đoán trật lất.
Tạm biệt cửa hàng "A, đây rồi! Ốc luộc cô Lan!"Chỉ một lúc sau, chúng tôi bước ra khỏi quán kem gần đó, mỗi đứa hai tay hai cây kem ốc quế, ăn hết sức nhiệt tình.Haiz.

Chap 26:♥♥♥♥Love ChipKool♥♥♥♥

Có một điều hài hước xảy ra sau đó là tôi tình cờ gặp Gigi cùng mấy đứa nữa đang bước ra khỏi shop thời trang. Trên tay họ là một đống túi xách các loại, hớn hở cười nói vui vẻ.
"Chào các cậu."-Tôi dừng lại và mở lời đầy thân thiện dù chẳng hề ưa gì mấy cô nàng này.
Gigi lúc đó đang bận trò chuyện rôm rả, nhìn thấy tôi, cả đám cùng đứng khựng lại, tròn xoe mắt.
"Bạn em hả?"
"Vâng, là bạn cùng lớp."-Tôi đáp lại Kiwi.
"Chào các em."-Kiwi khẽ nghiêng đầu chào lịch sự.
"Chào...chào anh!"-Gigi lắp ba lắp bắp, và mắt cô nàng thì cứ dán chặt vào anh ấy không rời.
Chà, chuyện này tôi biết mà. Bạn nhớ không, tôi đã có vài lần nói về việc Kiwi là mục tiêu được yêu thích và săn đuổi hàng đầu của trường Isaac Newton. Hầu hết bọn con gái đều chết mê chết mệt anh ấy.
"Ừm...bọn tớ phải về bây giờ, đi trước nhé!"
Nói rồi tôi cùng anh Kiwi lên xe ra về, còn Gigi thì cứ đứng ở đó, há hốc mồm ra kinh ngạc.
Thật lòng mà nói, ngày trước khi đi bên cạnh anh ấy, nhìn thấy thái độ bực bội của hội Gigi, tôi thấy hả hê lắm. Việc này chẳng khác nào chọc tức cô nàng. Nhưng bây giờ, tôi chẳng thấy thú vị một chút nào.
Nếu là trước đây, tôi sẽ ước được ngồi trong xe của Kiwi mãi như thế này. Nói chuyện với anh ấy mới thú vị làm sao.

Kiwi rất thông minh, hiểu biết rộng nhưng lại rất hài hước, anh ấy cứ khiến tôi cười mãi. Bọn tôi tám chuyện về mọi thứ, về sự ấm lên của Trái Đất, về ngày tận thế năm 2012 (Kiwi nói rằng ngày tận thế sẽ không thể xảy ra bởi vì lọ thuốc nhỏ mắt của anh ấy ghi hạn sử dụng đến tận năm 2014 cơ ^^!), rồi thì album mới của Britney Spears (thật tuyệt là Kiwi cũng rất yêu thích Brit), hay về một vài bộ phim hay ho trên tivi.
Nhưng Kem của hiện tại đã bắt đầu có sự thay đổi. Tôi không muốn ngồi mãi như thế này. Tôi muốn tạm biệt Kiwi thật nhanh, chạy về nhà, chui vào phòng tắm ngâm mình trong làn nước nóng.
Ngay cả tiếng loạt xoạt của chiếc áo khoác Kiwi đang mặc cũng ám ảnh tôi ghê gớm. Anh ấy đáng yêu, thân thiện và ngọt ngào quá, càng như vậy tôi lại càng khó xử.
"Bye anh Kiwi!"-Đến nơi, tôi đeo túi xách lên, ra ngoài và đóng rầm cửa xe lại, mau chóng chạy vào nhà.
"Bye Ice-cream!"-Kiwi nói vọng theo, nhưng tôi cứ lao đi, vờ như không nghe thấy.

Tôi bắt đầu có cảm giác việc này thật sai trái.
Hẳn rồi, tôi không thể nào thích một người chỉ vì bề ngoài của anh ấy, càng không thể thêm cái lý do "hầu hết các cô gái đều như thế" được.
Ahhh! Sao mà lại đau khổ thế này cơ chứ!
Vừa bước chân vào nhà, tôi đã bị chị Sam dọa cho một mẻ hết cả hồn.
Bụp bụp bụp!
Một tràng âm thanh liên hoàn bất ngờ đập ngay vào tai, kèm theo đó là hàng loạt các miếng giấy đủ các sắc màu lấp lánh bay vụt ra từ cái ống pháo giấy của chị ấy.
Tôi phải nói thêm bao nhiêu lần với Sam là đừng có mà nổ mấy cái thứ này, nó sẽ dính hết cả lên tóc, và có khi còn chui tọt vào mũi hay miệng nữa?
"Gì thế chị Sam?"-Tôi lắc lắc đầu rồi lấy tay gạt chúng đi.
"Chúc mừng Kem sắp trở thành ngôi sao ca nhạc!"-Sam hí hửng reo lên.
"Hả? Ngôi sao ca nhạc?"
"Ừ, em gái chị tài ghê, còn được hãng đĩa của nhạc sĩ nổi tiếng mời hát nữa chứ! Hú hú!"
Ôi trời ạ.
Tôi để chị Sam tiếp tục hí hửng, không bình phẩm thêm gì, mệt mỏi lên phòng tắm qua rồi xuống dọn cơm với mẹ.
"Thế nào rồi Kem?"-Mẹ vừa hỏi vừa với tay lên tủ bếp lấy lọ hạt tiêu.

"Con nhận lời với ông An Mạnh rồi mẹ ạ. Từ mai, con sẽ đến phòng tập nhà ông ấy luyện giọng, khoảng hai tuần sau thì bắt tay vào thu âm."
"Thế bệnh tình của ông ấy sao rồi?"
"Trông ông có vẻ yếu lắm. Nhưng ông rất hiền và tốt bụng."-Tôi ỉu xìu.
Chợt tôi nghe thấy tiếng mẹ thở dài.
"Kem này."-Bố từ phòng khách bước vào bếp.
"Dạ?"
"Con lớn rồi, nên bố mẹ cũng không khắt khe với con nữa. Bố đồng ý cho con đi hát hay luyện giọng gì gì đó, nhưng phải biết cân bằng với thời gian học ở nhà cũng như trên lớp, nhớ chưa?"
"Vâng, cảm ơn bố!"-Tôi mừng rỡ.
Vậy là lần này cả nhà đều ủng hộ mình, thật tốt quá đi!
Sáng hôm sau.
"CÁI GÌ CƠ? NHẠC SĨ AN MẠNH?"-Chưa kịp nghe tôi nói hết, My đã hét ầm cả lên.
"Yên nào My!"-Tôi vội lấy tay bịt miệng cậu ấy lại, dù gì thì đây cũng là sân trường Isaac Newton.
"Ừ ừ"-My gật đầu.-"Không thể tin nổi!"
"Mình cũng vậy."-Tôi tiếp tục rảo bước.
"Vậy là, cậu sắp trở thành ca sĩ rồi. Không phải ai cũng được ông nhạc sĩ đó chú ý đâu."

"Ừm, mình biết. Nhưng cậu nói xem, mình có thực sự đặc biệt như thế không?"
"Chắc chắn rồi, Kem."
Chiều nay mình đến nhà ông ấy luyện thanh nhạc. Cái khoản này chắc mình tệ lắm."-Tôi thở dài đánh sượt.
Ôi dào, đừng lo lắng quá. Có gì đâu nhỉ, chắc lại mì mi mí mi mì, mò mo mó mo mò thôi. Ha ha nghĩ đến là thấy thú vị!"
Rồi My hắng giọng một cái, rướn cao cổ lên, bắt đầu mì mí mi rõ là hài hước.
"Chưa chuẩn đâu, hai tay cậu phải ôm bụng nữa. Mấy người tập hát đều làm thế. Ha ha ha!"-Đoạn cả tôi và My đều cười vang.
Vừa bước chân vào cửa lớp, Gigi đã đứng sẵn ở đó và dang tay ra chặn tôi lại.
"Cho mình hỏi cậu một chút, được không?"-Gigi lên tiếng rất dịu dàng.
"Ừm. Cậu hỏi đi."-Tôi ngạc nhiên.
"Rốt cuộc cậu và Kiwi là gì của nhau vậy? Cậu là bạn hay bạn gái anh ấy thế?"-Đắn đo mãi, cuối cùng cô nàng cũng lên tiếng.
Nhìn gương mặt thành khẩn của Gigi, tôi thực sự chẳng muốn chọc cô ấy thêm chút nào nữa.
"Là bạn bình thường thôi, không có gì cả."
Nghe đến đây, Gigi rạng rỡ hẳn ra, mỉm cười đắc ý quay lại nói với mấy đứa con gái khác:

"Đấy chưa, mình bảo rồi mà. Trước đến nay anh ấy vẫn độc thân."
"Không hẳn đâu, anh ấy có bạn gái rồi."-Không hiểu sao tôi lại thốt ra được mấy câu ấy một cách hết sức bình thản.
"HẢ?"
Đúng như dự đoán, tất cả bọn con gái đều ồ lên.
"Cậu có đùa không thế Kem? Bạn gái của anh ấy là ai cơ?"-Gigi đứng phắt dậy, chống hai tay lên bàn.
"Không đùa đâu. Cô ấy đâu có học trường mình, nên các cậu không biết là phải."-Nói rồi tôi chuồn lẹ về chỗ, bỏ lại Gigi cùng hội bạn đang thất vọng tràn trề.
Nghĩ lại, mình có hơi nhẫn tâm quá không nhỉ? Tự nhiên vùi dập hy vọng đang nhen nhóm của bọn họ.
Nhưng thôi kệ, đó là sự thật mà, chẳng có gì sai trái khi nói ra sự thật cả. Với lại, tôi thấy vô cảm với chuyện này.
Kiwi có bạn gái hay cái quái gì đi nữa là chuyện riêng tư của anh ấy, không liên quan đến tôi. Từ giờ trở đi, không-liên-quan-đến-tôi-nữa!
Có thế chứ, phải lạnh lùng dứt khoát mới đúng phong cách của Kem.
Kiwi, từ giờ trở đi, em sẽ không quan tâm đến anh nữa. Anh là gì chứ? Là trái Kiwi xanh tươi chua chua mát mát? Tốt thôi, em sẽ bỏ anh vào máy xay và trộn anh cùng món kem vani.

Đúng lúc đang hào hứng, sung sướng vì sự thay đổi xuất sắc của mình thì tôi bỗng thấy Kiwi trong bộ đồng phục siêu cool của Isaac Newton, vai khoác chiếc túi xách da màu nâu sáng đi qua hành lang lớp học. Nhìn thấy tôi qua cửa kính trong suốt, Kiwi vui vẻ nở nụ cười rạng rỡ, rất thu hút và lịch lãm.


Trong giây lát, tất cả hệt như một thước phim quay chậm, tôi thấy mình ngừng thở và nghe được cả tiếng nhịp tim đập thình thịch.
Kem đã thất bại toàn tập.
Tại sao chứ? Tại sao cứ xuất hiện cool như vậy hả!!!
3h chiều. Tôi đã có mặt trước cổng nhà ông An Mạnh.
Ra mở cửa là cậu nhóc Antony. Nhìn thấy nó, tôi bỗng chẳng còn cảm giác tức giận vì nó đã đọc cuốn sổ của tôi cả.
"Chị Kem!"-Cậu bé reo lên.
"Ừ chào Antony!"
Nhìn kĩ cậu nhóc tôi mới thấy, trông nó đáng yêu nhưng không giống cậu bé 13 tuổi chút nào. Thực tế nó lớn hơn như vậy, cao hơn tôi một cái đầu, và...giống một anh chàng 17 tuổi hơn.
Antony giúp tôi dắt xe rồi đóng cổng lại.
Cậu bé dẫn tôi qua phòng khách, lên cầu thang và đi qua nhiều căn phòng mới tới nơi luyện giọng.


"Cô Thảo Vy sẽ hướng dẫn chị."-Antony nói và khẽ mở cánh cửa căn phòng kiểu châu Âu rộng lớn.
Chợt âm thanh mềm mại của đàn piano từ bên trong phát ra, xen vào đó là giọng hát cao vút của ai đó.
Từ từ đã Antony."-Tôi ra hiệu cho cậu bé chưa vào vội.
Chúng tôi đứng bên mép cửa, dõi về phía trong phòng, nơi có người đang chơi piano, và cô ấy còn hát nữa.
Giọng hát trong trẻo, đầy kĩ thuật, khi hiền hòa, khi dữ dội.
Đó là một cô gái mặc váy trắng, mái tóc đỏ rực ánh lên những tia sáng lấp lánh. Cô ấy ngồi bên cây đàn piano, đôi bàn tay lướt trên những phím đàn một cách rất tự nhiên, đầy say mê.
Ôi Chúa ơi...!
Âm vực của giọng hát này...phải thuộc đến quãng 7, quãng 8.
Cô ấy hẳn là...
"Chị ấy là Mai Linh, gương mặt triển vọng mà ông em đã dày công đào tạo từ nhỏ đó chị."
Ra là cô ấy.
Tôi sững sờ trong giây lát.
"Chị Mai Linh có giọng ba quãng tám."-Antony thêm vào.
Và lần này thì tôi shock thật sự.
Ba quãng tám? Ôi thánh thần ơi, khủng khiếp quá.
Cô ấy hẳn sẽ rất nổi tiếng, có thể không phải hôm nay, ngày mai, nhưng chắc chắn trong một tương lai không xa.


Tôi không thể tin nổi vào mắt mình, cô bạn xinh đẹp mà tôi từng gặp trước kia, người nói với tôi rằng cô ấy là bạn gái Kiwi, có giọng hát ba quãng tám, và còn chơi piano rất thành thạo nữa.
Bỗng nhiên tôi thấy mình nhỏ bé quá đỗi...
"Ai thế này?"
Tôi cứ đứng đó đơ người ra, mãi đến khi Mai Linh phát hiện ra và lại gần.
"Chị ấy là Kem."-Antony nhanh nhảu.
"À chị nhớ ra rồi, bạn của anh Kiwi. Thảo nào trông quen quen. Rất vui được gặp bạn!"-Mai Linh chìa tay ra bắt tay với tôi.
"Ừ ừm...mình cũng vậy."
"Ông đã chọn chị Kem đấy chị Mai Linh!"
"Sao? Chọn gì cơ?"-Nghe Antony nói vậy, đang vui cười bỗng dưng Mai Linh nhíu mày.
"Giọng hát chính cho album mới."
Tôi không chắc nữa, nhưng hình như lúc này đây, một tia chớp bắt đầu lóe sáng nơi đôi mắt Mai Linh và giông bão quanh đó bắt đầu nổi lên ầm ầm.
Không còn một chút thân thiện nào nữa, Mai Linh quay sang nhìn tôi hằn học, cái nhìn đầy tuyệt vọng.
"Antony...em nói sao cơ? Giọng hát chính?"-Cô ấy như bị mắc nghẹn, nói không thành lời.
"Vâng. Ông đã quyết định rồi, từ giờ chị Kem sẽ đến đây tập cùng cô Thảo Vy."

Có gì đó không ổn. Ít nhất là từ cô gái này.
"KHÔNG ĐỜI NÀO!"-Cô ấy gắt lên, và run rẩy lùi lại phía sau.
"Chị sao vậy?"
"Không đời nào...không..."-Mai Linh bắt đầu cười rời rạc.-"Cô không thể có nó, bài hát đó là của tôi...không thể nào..."
"Bình tĩnh nào chị Mai Linh!"-Antony chạy lại gần và ngay lập tức bị Mai Linh hất phăng ra.
"Các người đang chơi trò gì vậy? Đang đùa tôi có đúng không?"
Tôi sợ hãi không dám nói câu nào, co mình lại nơi cánh cửa.
Như hiểu ra điều gì, Antony bèn đứng đó yên lặng.
"Đi, đi với tôi."-Mai Linh giận dữ kéo lấy tay tôi lôi ra khỏi phòng.
"Đi đâu cơ?"-Tôi cố gỡ bàn tay cô ấy ra, nhưng bất lực.
"Làm rõ cái chuyện chết tiệt này. Tôi không tin người được chọn lại là cô. Không đời nào cô hiểu không?"-Mai Linh hét lên,
"Mình..."
"Tôi sẽ đưa cô đến bệnh viện ông đang nằm và hỏi rõ xem rốt cuộc là thế nào! Ông đã nhầm lẫn rồi! Người đó phải là tôi, bài hát đó là dành cho tôi! Tôi đã chờ nó quá lâu, quá lâu rồi cô biết không?"
"Bỏ chị ấy ra Mai Linh!"-Antony chạy theo.
Cô ấy rõ ràng không nghe thấy gì, sự bực bội và giận dữ của Mai Linh trút hết lên cổ tay tôi, nó khiến tôi đau.
"Bỏ tay Ice-cream ra."
Bỗng một giọng nói lạnh lùng quen thuộc cất lên từ phía sau. Cùng lúc là bàn tay anh ấy nắm lấy tay tôi kéo lại.
Rất mạnh mẽ, rất ấm áp...



"Để yên đi Kiwi! Em cần phải biết chuyện gì đang xảy ra!"-Mai Linh nức nở quay lại, và cảm xúc mãnh liệt của cô ấy cuối cùng đã trào ra bằng những giọt nước mắt.
Cùng lúc Mai Linh buông tay, Kiwi vội kéo tôi nép sát về phía anh ấy.
"Anh xin lỗi. Nhưng ông quyết định rồi, Mai Linh. Không ai thay đổi được ông đâu."
"Quyết định? Từ khi nào? Tại sao em lại không biết?"
"Từ hôm qua."-Kiwi bình thản đáp lại.
Khác với thái độ giận dữ khi trước, lần này thì Mai Linh ôm mặt khóc nấc lên thành từng tiếng trước mặt tất cả chúng tôi. Hẳn cô ấy buồn và thất vọng lắm.
Không hiểu sao, tôi bỗng thấy mình có lỗi, mình thật là xấu xa. Xét về mọi khía cạnh, về ngoại hình, giọng hát, kĩ thuật, cô ấy hơn tôi hoàn toàn. Vậy tại sao không chọn cô ấy?
Trong bộ váy trắng, trông cô ấy càng thêm yếu đuối và mỏng manh. Đột nhiên, Kiwi khẽ buông tay tôi ra, bước lại gần Mai Linh.
"Đừng khóc nữa, Mai Linh."-Rồi Kiwi cúi xuống lấy tay gạt những giọt nước mắt đang lăn trên gương mặt xinh đẹp kia.
Không chần chừ gì, cô ấy ôm chầm Kiwi, thật chặt.


Một thoáng sững sờ, nhưng rồi Kiwi cũng vòng tay ôm lại.
"Anh có hiểu cảm giác của em lúc này không?"-Cô ấy thì thầm trong tiếng nấc và vùi mình vào bờ vai ấm áp của Kiwi.
"Anh hiểu."-Kiwi thở dài.
Tất cả những việc này...đang diễn ra trước mắt tôi. Rất thật, rất sống động.
Phải rồi, Mai Linh là bạn gái của anh ấy mà, chuyện này thật quá đỗi bình thường. Vả lại, tôi cũng đâu có tình cảm gì với Kiwi đâu.
Nhưng sao...lại đau thế này nhỉ...?
Cảm giác như...có ai đang bóp chặt lấy trái tim mình vậy.
Ước sao mình có thể biến mất khỏi nơi đây.
Có một điều kì lạ là, mặc dù muốn vậy, mặc dù có thể bỏ chạy, nhưng tôi lại không hề nhúc nhích. Cứ đứng đó hệt như bức tượng đá vô hình. Đối diện với tất cả.
"Để anh đưa em về."-Kiwi lên tiếng, phá vỡ bầu không khí âm u đang bay lơ lửng trên đầu tôi.
"Ừm."-Mai Linh ngoan ngoãn đáp lại.
"Ice-cream, chút nữa giáo viên thanh nhạc sẽ đến, em ở đây chờ nhé."-Kiwi vừa dìu Mai Linh xuống cầu thang, vừa nói vọng lại.
Tất nhiên, tôi chẳng hề có ý niệm nào về việc anh ấy vừa nói những cái gì.



Tất cả những gì tôi biết, đó là anh ấy đã buông tay tôi ra để đến với Mai Linh-nàng thiên nga trắng xinh đẹp, bỏ tôi lại nơi đây cùng nỗi buồn vô tận.
Thế này đã đủ đau lòng lắm rồi.
Thêm nữa, trước khi rời khỏi đây, Mai Linh đã tặng cho tôi ánh nhìn mà mãi sau này tôi vẫn không thể nào quên được.
Sóng gió sắp nổi dậy từ đây, tôi biết.
Một lát sau, chuyên gia thanh nhạc của tôi đã đến. Nghe Antony nói, Mai Linh là học trò cưng của cô ấy, mà không chỉ vậy, cô Thảo Vy còn là cô có họ hàng xa với Mai Linh nữa.Cô ấy có cái tên rất đẹp, rất nhã nhặn, rất mĩ miều. Thế nhưng lần đầu tiên tiếp xúc, tôi đã thầm gào thét bên trong tâm can mình rằng, giáo viên khủng khiếp nhất, ghê gớm nhất mà tôi đã từng gặp trong cuộc đời chính là đây
Bạn đã từng đọc Matilda-cô bé nghịch ngợm của Roald Dalh chưa?
Và bạn còn nhớ nhân vật cô hiệu trưởng khổng lồ hung dữ Trunchbull chứ? Cô Thảo Vy, thực sự là phiên bản ngoài đời thực của quý cô Trunchbull ác mộng.
Cô ấy cũng cao lớn như vậy. Hai vai cô ấy gồ lên như hai dãy núi và bàn tay thì to bè, trắng nhợt trông đến là khiếp hãi.


Trước đến giờ tôi vẫn thường nghĩ rằng những người nghệ sĩ chơi đàn piano luôn có bàn tay dài và thon thả, kèm theo là một vóc người nhỏ nhắn, tính cách hiền hòa, dịu dàng. Nhưng cô Thảo Vy thì đi ngược lại tất cả điều đó.
Hay cũng có một cách giải thích khác hợp lý hơn cho việc cô ấy đối xử dữ dằn, là vì cô ấy ghét tôi. Cũng phải thôi, cháu họ hàng xa của cô ấy là Mai Linh mà.
Cô Thảo Vy mặc một bộ váy âu phục màu đen, vai khoác chiếc túi xách thổ cẩm nhiều sắc màu, huỳnh huỵch bước từng bước nặng nề vào phòng. Có lẽ cô ấy nên tham gia lớp aerobic nào đó, như chỗ gần nhà tôi chẳng hạn, nó có thể giúp cô ấy cải thiện thân hình một cách đáng kể-tôi nghĩ thầm.
"Em chào cô."-Tôi lễ phép đứng dậy.
"Ừm."-Cô Thảo Vy gật đầu rồi gỡ túi xách, ngồi xuống ghế sofa, vắt chân chữ ngũ, bộ dạng rất thoải mái.
Rồi cô ấy lôi điện thoại ra, bấm số và gọi cho hàng tá người một cách thản nhiên như thể không cần biết tới sự có mặt của tôi ở đây vậy. Hay cô ấy cho rằng tôi đang dành thời gian quý báu của mình đến đây ngắm cô ấy thay vì học gì đó về...ừm, thanh nhạc?
"Anh à, khi nào về nhớ ghé qua siêu thị mua ít nấm nhé, loại nấm kim hay ăn lẩu ấy. Thêm một ít nấm bạch tuyết nữa..."


"Đức à, cô có đọc qua mail em gửi rồi, cứ thế tổ chức đi nhé, hội trường hôm đó trống đấy..."
"Ui da, dạo này tao cũng vẫn hay đau lưng lắm, đau ê ẩm. Bịch thuốc mày gửi tao hôm nọ sắc lên uống cũng không ăn thua..."
"Cái con mụ ở chỗ chị hôm nọ rẽ sang đường không bật xi nhan, cũng không mang theo giấy tờ xe, bị phạt mấy trăm đấy, thời buổi bây giờ không đùa được đâu..."
"#$%$^*&%%&*@...."
Cứ thế, cô ấy luôn tay luôn miệng hoạt động mà không để ý gì đến con bé đang nhăn nhó khổ sở ngồi bên cạnh.
"Thưa cô..."-Cuối cùng thì tôi cũng dám thốt lên đầy sợ sệt.
Thấy vậy, cô Thảo Vy liền quay sang nói với tôi một câu cộc lốc.
"Sao?"
"Em phải về nhà trước 5h chiều ạ, và giờ thì đã 4h rồi..."-Tôi ấp úng.
"Ha, em còn có việc quan trọng hơn cả học nhạc sao? Tôi thấy thất vọng quá, em đã nghe câu nghệ thuật không bao giờ có giới hạn chưa?"
"Chưa ạ..."
"Haizz, sự lựa chọn của lão già khỉ gió An Mạnh là đây sao? Sao chẳng có chút xíu đam mê nào với âm nhạc vậy."-Cô Thảo Vy vừa đủng đỉnh nhét điện thoại vào túi xách vừa tỏ vẻ ngao ngán.



Trời. Cô ta, à không, bà ta mới đáng- đang nói cái gì vậy? Gọi nhạc sĩ An Mạnh đáng kính là lão già khỉ gió sao? Còn đam mê đam miếc gì nữa? Được lắm, tôi đã tôn trọng bà hết mức rồi đấy.
"Xin lỗi, cô có thể lịch sự một chút được không ạ? Em nghĩ cô không nên gọi nhạc sĩ An Mạnh như vậy! Với lại, em không phải là không có chút xíu đam mê nào với âm nhạc, mong cô đừng hiểu lầm!"
Nói đến đây, tôi cứng họng vì bắt gặp phải ánh mắt phẫn nộ của cô Thảo Vy.
"Em dám nặng lời với tôi sao, Hạ Kem?"-Và miệng cô ấy thì bắt đầu méo mó vì ngạc nhiên.-"Tôi sẽ..."
Đúng lúc ấy, cửa phòng đột nhiên mở ra, là chú An Thông. Trông chú ấy rất phấn khích.
"Sao rồi? Hai cô trò đã học được nhiều chưa?"-Chú An Thông tươi cười đem đĩa hoa quả đặt lên bàn.
"Được một lúc lâu rồi, chị đang cho cháu nó nghỉ xả hơi ấy mà."-Cô Thảo Vy nhanh nhẩu đáp, rồi nhướn người sang xiên một miếng dưa ăn.
Được-một-lúc-lâu-rồi???
Thật là nói dối quá mà. Cứ như thế bà ta đã dạy tôi hàng tiếng đồng hồ rồi ý. Tôi bắt đầu cảm thấy nhân vật này thật trơ trẽn hết sức. Nhưng không lẽ lại đi nói với chú An Thông về sự giả dối của mụ ta ư? Hẳn ông An Mạnh mà biết sẽ thất vọng lắm...và còn biết đâu nữa, bệnh tình càng thêm nặng thì sao?

"Vâng, cháu đang nghỉ giải lao ạ."-Nghĩ vậy, tôi bèn thận trọng đáp lại.
Bên cạnh tôi, bà ta mỉm cười hân hoan, đầy mãn nguyện.
"Vất vả cho cháu rồi, Kem à!"-Chú ấy nói rồi lấy dĩa xiên một miếng dưa đưa cho tôi.
"Cảm ơn chú. Không có gì đâu ạ."-Tôi cười trừ.
"À thôi mình học tiếp đi chứ nhỉ, cô trò mình cũng nghỉ được một lúc rồi."-Cô Thảo Vy giả bộ vui vẻ đứng dậy tiến về phía cây đàn piano màu trắng, mở nắp đàn ra và sắp xếp các bản nhạc.
Thực ra chúng ta đã ngồi nghỉ cả thế kỉ rồi ấy chứ thưa quý cô-tôi nghĩ thầm rồi bất đắc dĩ lại gần.
"Vậy hai cô trò học tiếp đi nha, để tôi ra ngoài kẻo lại làm phiền đến việc học của cháu Kem!"-Rồi chú An Thông từ tốn ra khỏi phòng và đóng cánh cửa nặng trịch lại.
Okay, giờ thì tôi cũng bắt đầu được học âm nhạc rồi.
Cô Thảo Vy nhìn thấy bộ dáng lóng nga lóng ngóng của tôi, liền bật cười đầy mỉa mai.


Tôi đã nói rồi mà, hẳn là cô ấy ghét tôi lắm.
Nhưng chuyện này cũng bình thường thôi. Ai mà chẳng bị ghét, đến Lady Gaga đình đám còn có cả đống người anti nữa là. Với lại, ở trường tôi bị hội Gigi ghét nên cũng quen rồi.
Trong lúc đang mải mê suy nghĩ thì cô Thảo Vy cũng đã dạo được một đoạn nhạc.
ôi vẫn cứ đứng đó hồn nhiên không hiểu gì.
Rồi cô ấy lại đánh lại đoạn nhạc ấy thêm một lần nữa.???
Phừng phừng phừng!
Cô Thảo Vy tức giận dùng hai bàn tay đập lên các phím đàn đầy cáu kỉnh.
"Sao còn đứng trơ ra đó!"-"Gì...gì cơ ạ?"
Thật không công bằng! Tôi những tưởng mình sẽ được học cái gì đó về kĩ thuật lấy hơi, làm ấm giọng, dội âm, xử lý ngôn ngữ,...như những gì tôi thấy trên TV.
"Hát theo những nốt tôi đang đánh. Nào làm lại, lalalalala..."
À, ra vậy. Tôi đã thấy cái này trong chương trình ca nhạc thiếu nhi Đồ Rê Mí.
Và rồi tôi chăm chú lắng nghe từng đoạn nhạc dạo, tập trung hát lại thật chuẩn xác.
Nhưng có vẻ như cô Thảo Vy đang đánh đố tôi thì phải. Ban đầu thì là một đoạn ngắn thôi, nhưng càng về sau càng dài và phức tạp hơn. Tôi bắt đầu loạn cả lên và không thể hát lại chuẩn xác như lúc đầu được.

"Ôi trời ơi! Em đang hát cái gì vậy? Đã học qua thanh nhạc chưa đó hả?"-Cô ấy lại tiếp tục bực bội quát lên.
"Em chưa từng, thưa cô."-Tôi bình thản đáp lại.
"Thật là hoang dã. Em khiến tôi phát ngán đến tận cổ rồi đấy! Em biết Mai Linh chứ? Con bé mới tuyệt vời làm sao! Nó luôn làm tốt tất cả mọi thứ! Em hãy cố gắng mà học hỏi bạn!"-Cô ấy nói với vẻ khinh bỉ.
Mai Linh ư? Đem tôi ra so sánh với cô ấy nữa? Tôi thừa biết mình kém cỏi mà...
Không được! Sao mình lại có suy nghĩ nhu nhược ấy nhỉ? Mình không phải là đứa dễ khuất phục! Hoàn toàn không phải! Gì chứ, có mỗi chút khó khăn không đáng kể mà đã nản lòng rồi. Mình đã hứa không để cho ông An Mạnh phải thất vọng mà?
Phải rồi, mình sẽ làm được. Mình phải làm được, mình nhất định sẽ làm được!
Nghĩ vậy, tôi nhắm chặt mắt lại. Thần kinh căng ra hết cỡ, tất cả sự tập trung và năng lượng dồn vào hết hai đôi tai. Tôi chăm chú nghe một cách hết sức kĩ càng, lưu lại chúng trong bộ não, và rồi mở mắt ra, cố gắng hát lại thật chuẩn xác.

Một lần, hai lần, rồi ba lần. Đoạn về sau càng phức tạp thì tôi càng tập trung nhiều hơn. Và...diệu kì thay, tôi đã làm được!
Hạ Kem-rốt cuộc đã làm được!!!


Chap 28:♥♥♥♥Love ChipKool♥♥♥♥

Phải nói rằng, lúc đầu việc này có hơi khó, nhưng giờ đây tôi đã có thể tự tin xướng lại đúng những nốt cô Thảo Vy đánh. Tuy nhiên, mọi sự cố gắng vẫn chưa thể khiến quý cô khó tính hài lòng, và cô ấy bắt tôi lặp đi lặp lại nhiều lần đến khi cổ họng bắt đầu khô rát.
Thử thách. Đúng. Đây là thử thách đầu tiên dành cho mình đấy. Tôi tự nhủ. Vì thế tôi sẽ không bỏ cuộc đâu.
"Thưa cô, em có thể uống một chút nước được không ạ?"-Tôi ngừng hát và rụt rè hỏi.
"Haiz, thôi nghỉ luôn đi. Tôi cũng không có hứng thú với em nữa."-Cô Thảo Vy ngán ngẩm đóng lại nắp đàn và thu dọn bản nhạc trên giá.
"À, này."-Bà ta thêm vào, rồi vứt phịch một quyển sách trước mặt tôi rồi gõ gõ ngón tay thô kệch lên bìa sách.-"Tài liệu luyện thanh nhạc. Cầm về mà tự nghiên cứu, tôi không dạy ở đây đâu."
"Sao ạ? Tài liệu luyện thanh nhạc?"-Tôi vội đón lấy quyển sách có bìa màu nâu và thắc mắc.
"Ừm. Khá dày đấy. Cố mà đọc đi."
"Nhưng...làm sao em có thể hiểu được ạ? Cô có thể giảng cho em được không?"
"Hiểu hay không là việc của em. Đừng có hỏi lằng nhằng nữa, tôi không có thời gian để giảng những thứ cơ bản đó cho em đâu."-Nói rồi bà ta đứng dậy, mặc áo khoác và đeo cái túi xách thổ cẩm kệch cỡm của mình lên vai, nhanh chóng biến mất khỏi phòng tập nhạc.


"Thưa cô...nhưng..."-Tôi nói với theo, nhưng vô ích.
Sao lại có một giáo viên vô trách nhiệm như vậy nhỉ? Tự nhiên quẳng cho học sinh một tập tài liệu, rồi nói rằng: "Này, mang về mà đọc". Ít ra thì bà ta cũng nên nói: "Em hãy đem nó về nghiên cứu, có gì vướng mắc tôi sẽ giải đáp" chứ?
Cầm cuốn sách khổ lớn như quyển tạp chí này trên tay, tôi thấy hậm hực trong lòng. Bỗng nhiên tôi thấy yêu mến những người thầy, người cô ở trường mình hơn bao giờ hết, kể cả thầy Súp Lơ nữa. Mặc dù thầy ấy chưa bao giờ cho tôi nổi điểm 7 môn bóng rổ, nhưng dẫu sao thầy cũng chưa từng quẳng một thứ gì đó trước mặt tôi rồi bảo về mà tự nghiên cứu cả.
Tôi thở dài đánh sượt, thu dọn mấy thứ linh tinh rồi cũng rời khỏi phòng, trong lòng buồn rười rượi. Không biết với cái kiểu học thế này, tôi sẽ đi về đâu...
Thôi cố gắng vậy. Tối nay làm hết bài tập trên lớp xong, mình sẽ dành thời gian để nghiên cứu nó.


"Hạ Kem này!"- Tôi đang chuẩn bị xuống cầu thang thì có tiếng chú An Thông gọi giật lại.
"Chú An Thông?"-Tôi mỉm cười.
Thấy tôi quay lại, chú ấy chạy lại gần và cùng tôi bước xuống cầu thang, vừa đi vừa trò chuyện.
"Thế nào rồi cháu? Học có thú vị không?"
Trời ạ. Thú vị không ư chú? Cháu đang phát ngán vì bà ta đây này. Nhưng thay vào đó, tôi đã không hề mở miệng than vãn.
"Cũng thú vị chú ạ."
"Ừ. Cô Thảo Vy là chuyên gia thanh nhạc khá có tiếng tăm đấy. Cháu biết Mai Linh chứ nhỉ?"
"Ừm cháu có biết."
"Nó là do một tay cô Thảo Vy đào tạo. Trước kia khi ông còn khỏe, ông cũng dành rất nhiều thời gian để dạy dỗ con bé. Mai Linh là một ca sĩ rất tiềm năng, vừa xinh xắn lại vừa có kĩ thuật tốt, vẫn đang được nhào nặn, chờ ngày ra mắt công chúng."
"Cháu có nghe Mai Linh hát khi nãy. Giọng hát của bạn ấy rất tốt, cao và khỏe. Cháu...thấy tiếc cho bạn ấy."-Tôi ôn tồn.
"Ừ. Theo dự tính, nếu chưa thể tìm ra giọng hát mới toanh và phù hợp nhất cho ca khúc chủ đạo trong album thì Mai Linh sẽ là sự lựa chọn duy nhất. Nhưng phút cuối, cháu đã bất ngờ xuất hiện và khiến chúng ta hoàn toàn hài lòng. Dù về kĩ thuật cháu có thể chưa bằng được Mai Linh, nhưng theo như ông nói, ở cháu có một nét gì đó rất đặc biệt và cuốn hút."

Ngừng một lúc, chú ấy lại tiếp.
"Cũng khá tiếc cho con bé Mai Linh. Chúng ta đã giấu không muốn cho con bé biết sớm, sợ nó thất vọng. Nhưng mọi chuyện thì cũng đã rồi. Cháu đừng áy náy. Hãng đĩa đã lên kế hoạch sắp tới cho Mai Linh. Cùng thời điểm album mới của ông phát hành, cũng là lúc Mai Linh sẽ debut."
"Ồ. Tuyệt thật!"-Tôi thở phào nhẹ nhõm. Cuối cùng thì cái cảm giác xấu xa tội đồ khi nãy đã không còn nữa
"À, Kem này, có một việc rất quan trọng chú muốn thông báo cho cháu. Từ giờ đến khi đó cháu hãy chuẩn bị sẵn tinh thần đi nhé."
"Việc gì ạ?"
"Cuối tuần này, có buổi ra mắt hội đồng quản trị công ty truyền thông Fresh Music và một số ông lớn trong ngành giải trí. Cả cháu và Mai Linh đều sẽ tham gia."
"Ôi chúa ơi!"-Tôi bắt đầu lo lắng và thở ngày một gấp gáp.
"Đừng sợ, Kem. Gia đình chú là cổ đông lớn nhất của Fresh Music. Hôm đó, chú sẽ có mặt. Mọi người đều rất mong đợi sự thể hiện của cháu. Buổi ra mắt ngày hôm đó rất quan trọng, trước khi bắt tay vào thu âm. Cháu biết đấy."


"Vậy...cháu sẽ phải làm gì hôm đó ạ?"-Tôi hít vào, thở ra để lấy lại bình tĩnh.
"Tỏa sáng."-Chú An Thông nói ngắn gọn.
"Tỏa...tỏa sáng?"
"Đúng vậy. Clip Mũ Len Nhỏ đã giúp cháu nổi tiếng. Nhưng cháu cần phải bước ra ánh đèn sân khấu rực rỡ kia, đứng trước cả một hội đồng lớn, chứng tỏ bản lĩnh của mình. Ta tin, cháu sẽ làm được."-Chú An Thông cười tươi và vỗ vỗ vai tôi động viên.
"Cuối tuần này...chính xác là khi nào thưa chú?"
"Tối thứ Bảy. Chú đã nói chuyện với bố mẹ cháu khi nãy rồi."
Tôi thực sự thấy sợ hãi. Hôm đó tôi sẽ hát? Cùng với Mai Linh ư? Nghĩ đến đây thôi đã đủ làm tôi phán ốm rồi.
Tôi bắt đầu mường tượng ra cái cảnh tôi-Kem NQ đang lạch bạch cầm dép chạy theo Mai Linh-cô nàng kiêu sa lộng lẫy với giọng hát ba quãng tám. Không nghi ngại gì, giọng hát của cô ấy sẽ hoàn toàn thổi tôi bay vút sang tận Châu Phi.
Sau khi Mai Linh hát, pháo hoa quanh sân khấu sẽ nổ tung rất hoành tráng hệt như liveshow của Selena Gomez. Tất cả mọi người đều òa lên, hô vang: "Mai Linh! Mai Linh!". Sau đó, hàng tá những bó hoa, những con thú nhồi bông dễ thương đều được đem lên tặng hết cho Mai Linh, khiến cô nàng bối rối trong hạnh phúc ngập tràn. Còn nữa, anh Kiwi sẽ lên sân khấu, trao cho Mai Linh bông hoa hồng nhung tuyệt đẹp, kèm theo một nụ hôn ngọt ngào lên má, Kiwi sẽ thì thầm với cô ấy: "Tuyệt lắm, em yêu!".


Vậy còn tôi thì sao nào?
Sẽ chẳng có hoa hồng nhung, gấu bông dễ thương hay nụ hôn lên má nào hết. Thay vào đó tôi sẽ bị mọi người la ó. Bị ném cả đống cà chua, bắp cải, trứng gà lên người. Tôi sẽ ngậm ngùi ngắm nhìn Kiwi cùng Mai Linh tay trong tay hạnh phúc tung tăng rong chơi trên cánh đồng hoa thơm ngát.
Ôi chao, một kết cục thảm hại!
"Kem, Kem!"-Chú An Thông huơ huơ tay.
"Hơ...dạ!"-Tôi liền bừng tỉnh.
"Về thôi cháu. Để chú đưa cháu về."
"À không cần đâu chú, cháu đi xe đạp đến đây mà."-Tôi vội vã xua tay.
"Nhưng trông cháu có vẻ mệt. Vừa nãy còn học nhạc vất vả nữa. Thôi để chú chở về, xe đạp thì lát nữa có người đem về nhà cho."
"Ừm. Vậy cảm ơn chú...Lần này lại làm phiền chú rồi."
"Cái con bé này!"-Chú An Thông đập một phát vào lưng tôi rồi cười ha hả.-"Người một nhà cả, ngại ngần cái nỗi gì chứ! Đi thôi cháu!"


"Anh Kiwi đã tặng em vòng tay, em cũng phái tặng anh một món quà mới được!"-Tôi cười lém lỉnh.
"Gì cơ?"
Đoạn tôi dùng bút bi xanh vẽ hình mặt cười lên cục tẩy mới tinh, thật cẩn thận.
"Cái gì đây Ice-cream?"
"Quà tặng anh!"-Xong xuôi, tôi giơ nó ra khoe Kiwi.-"Cục tẩy biết cười!"
"Cục tẩy biết cười?"-Kiwi ngạc nhiên cười phá lên.
"Ừm. Nó kì diệu lắm nhé. Nếu gặp phải chuyện gì không vui, anh cứ ngắm nhìn nó một lúc, em tin là anh sẽ thấy khá hơn."-Tôi hào hứng.
"Okay, anh sẽ thử."
Kiwi cũng vui vẻ lấy thêm một cục tẩy nữa, cái này có hình tròn xoe, rồi vẽ tiếp một cái mặt cười lên đấy.
"Em một cái, anh một cái. Khi nào thấy không vui, em cũng phải lôi nó ra nhìn, đồng ý không?"
"Đồng ý!"
Rồi cả hai bọn tôi cùng nhau phá lên cười ngả nghiêng.
Lúc này đây, tôi đang ngồi gần anh ấy hơn bao giờ hết.
Như thế này mới ấm áp, dễ chịu làm sao...! Ahhh...
"Kiwi?"
Đột nhiên cửa phòng khách hé mở, một giọng nói thứ ba cất lên.
Cả tôi cùng Kiwi ngừng cười, ngước nhìn về phía người vừa gọi.
Đó là một cô gái với mái tóc đỏ buông dài ngang lưng, đôi mắt to tròn căng ra hết cỡ vì kinh ngạc. Hai tay cô ấy đang xoay vần nắm đấm cửa.
"Mai Linh?"


Chap 29:♥♥♥♥Love ChipKool♥♥♥♥


"Em có đang làm phiền hai người không nhỉ?" Mai Linh cười đầy bí hiểm.
"À, anh đang check lỗi sai hộ Kem. Hôm nay không có giờ tập, em đến đây có việc gì vậy?"
"Em đơn giản chỉ muốn đến thăm anh thôi." Giọng cô ấy ngạc nhiên pha lẫn chút thất vọng.
"Ừm, vậy à. Em vào đây ngồi đi, để anh pha coffee." Kiwi đặt cục tẩy xuống bàn rồi đứng dậy.
"Thôi không cần đâu anh. Mẹ dặn em nhờ anh đem mấy món ăn mang đến bệnh viện cho ông ấy mà. Nhưng trông anh Kiwi có vẻ bận rộn quá nhỉ, chắc em không nên làm phiền."
"À" Kiwi bối rối.
Không được rồi. Mình phải làm gì đó mới được. Hẳn Mai Linh sẽ không thích chút nào khi thấy mình cười nói vui vẻ bên cạnh bạn trai cô ấy.
"Mai Linh!" Tôi gọi lớn trước khi cô ấy kịp đóng cửa. "Mình chỉ nhờ anh Kiwi sửa bài luận thôi mà, cũng xong hết rồi. Bạn đừng hiểu lầm!"
Nghe vậy, Mai Linh liền quay lại, điệu đà vòng hai tay trước ngực.
"Em nghĩ em nên tự đến bệnh viện, có một số chuyện em muốn hỏi riêng ông."
"Thế cũng được. Tùy em vậy." Kiwi nhún vai.
"Nghe nói hôm nay anh Skyler về nước. Khi nào thế anh?"

"Skyler? Tối nay anh và chú An Thông sẽ ra sân bay đón anh ấy. Chắc anh ấy ở lại đây đến tận Noel."
"Ừ, tối cho em đi chung với nhé! Lâu không gặp anh ấy! Okay?"
"Ừm okay." Kiwi vui vẻ đáp.
"Cảm ơn anh! Em vào viện thăm ông đây, bye!"
"Ừ, bye!"
Rồi Mai Linh nhí nhảnh nhìn Kiwi cười rạng rỡ. Thế nhưng khi ánh mắt cô ấy lướt qua tôi thì nụ cười thân thiện cũng vụt tắt.
Không hiểu sao, tôi lại có cảm giác mình thật là một đứa lạc lõng. Hai người bọn họ hẳn là thân quen với nhau lắm, còn hẹn đi chung ra sân bay đón anh Skyler nào đó nữa.
Mai Linh đi rồi, Kiwi mới quay sang giải thích.
"Skyler là anh họ của anh, nhà sản xuất âm nhạc tương lai. Lần này về nước anh ấy sẽ trực tiếp giúp đỡ em trong việc thu âm ca khúc mới."
"À...Skyler, tên nghe hay thật."
"Ừ, Skyler Hoàng Gia, 19 tuổi-mẹ anh ấy là người nước ngoài, giống anh và Antony."
"Ồ, ra vậy." Tôi ậm ừ làm ra vẻ rất hiểu chuyện.
"Phải rồi, khi nãy em nói hiểu lầm cái gì cơ? Sao lại phải hiểu lầm?" Kiwi khó hiểu.
Ôi chao. Tự nhiên lại rơi vào tình thế khó xử này chứ?


"Ý em là, về mối quan hệ của hai người." Tôi vặn vẹo, khổ sở nói mãi mới thành lời.
"Mối quan hệ nào?" Kiwi nhảy dựng lên.
"Không...không phải...Mai Linh là bạn gái anh ư?"
Trời ạ. Sao mình lại thốt ra mấy câu vô duyên tệ này chứ? Cứ nhìn thái độ ngạc nhiên khiếp hãi của Kiwi mà xem.
"Bạn-gái? Của-anh?" Kiwi nhíu mày. "Em không đùa đấy chứ?" Rồi Kiwi cười phá lên.
Mình đang đùa ư? Anh Kiwi nghĩ gì vậy? Chính Mai Linh đã nói với mình hôm ở tiệm Romance mà.
Khoan đã!
Nếu không phải bạn gái, có lẽ nào...là vợ tương lai không? Ôi chúa ơi!
"Em xin lỗi vì đã ăn nói lung tung, chắc hai người đã đính hôn rồi." Tôi lấy tay tự đập đập vào đầu mình.
"Ối trời ạ!" Lần này thì Kiwi ôm bụng cười lăn lộn trên ghế sofa. "Làm gì có mấy cái chuyện đó!"
"Sao cơ ạ?"
"Linh chỉ giống một cô em gái phiền phức của anh thôi. Bọn anh quen nhau từ hồi bé, cô ấy là học trò cưng của ông anh mà. Hoàn toàn không có chuyện đó đâu!" Kiwi vẫn tiếp tục cười nắc nẻ.
Á á á!
Vậy hóa ra Mai Linh không phải bạn gái của Kiwi rồi! Yeah!
Lúc này tôi có cảm tưởng như pháo hoa đang nổ ầm ầm tung tóe rực rỡ trong lòng mình vậy. Tôi vui đến nỗi có thể bắn ngay một phát lên trần nhà hệt như một chiếc tên lửa.

Linh chỉ giống một cô em gái phiền phức của anh thôi!
Linh chỉ giống một cô em gái phiền phức của anh thôi!
Linh chỉ giống một cô em gái phiền phức của anh thôi!
Câu nói của Kiwi cứ nhảy nhót loạn xạ trong đầu tôi, tưng bừng và rộn ràng chẳng khác nào lễ hội Carnival nhiều sắc màu của người Uruguay!

------------o0o--------------
Thế nhưng niềm vui nhỏ bé ấy của tôi sau đó đã bị cô Thảo Vy dập tắt một cách tàn bạo.
Sau đây là đoạn đối thoại giữa tôi và cô ấy:
Tôi (rất hào hứng): Hôm nay chúng ta học gì vậy, thưa cô?
Cô Thảo Vy: Thế hôm qua em đã nghiên cứu quyển tài liệu đến đâu rồi, Hạ Kem?
Tôi (nghệt mặt ra): Em vừa đọc vừa tập làm theo, đến chương 2 rồi cô ạ.
Cô Thảo Vy: Cái gì? (đập bàn) Tôi đã dặn em đọc hết cơ mà? Có mỗi quyển sách mà từ hôm qua đến giờ vẫn chưa xong.
Tôi (đau khổ): Nhưng có tận 10 chương thưa cô. Nó dài quá, với lại em còn bài tập trên lớp nữa.
Cô Thảo Vy (vuốt tóc): 10 chương hay 100 chương cũng thế cả. Không chịu khó nghiền ngẫm thì chẳng đi đến đâu đâu. Nếu em chưa đọc xong, thì hôm nay ta không học hành gì thêm nữa. Lôi sách ra đọc, đến khi nào xong thì thôi. Tôi sẽ kiểm tra em, nghe rõ chưa?

Tôi (khóc không ra nước mắt): Nhưng thưa cô, hôm trước cô không dặn phải mang đến đây, nên em đã để quên nó ở nhà rồi ạ...

Chuyện gì xảy ra tiếp sau đó, tôi nghĩ bạn cũng đoán ra được. Tôi đã phải hộc tốc phi xe đạp từ nhà Kiwi về nhà mình, chạy một mạch lên phòng lấy cuốn tài liệu, rồi lại tức tốc phi đến chỗ học thanh nhạc. Tất cả diễn ra trong vòng 23 phút.
Đã vậy, đến nơi tôi còn thấy cô Thảo Vy đang đủng đỉnh sơn móng tay nữa chứ.
Thật tức không chịu được!
Cảnh tượng từ đó đến lúc hết giờ: cô Thảo Vy hết nhắn tin đến lôi laptop ra đọc báo, trong khi tôi vừa ôm cuốn sách vừa đứng lên ngồi xuống, ê a tập lấy hơi, đẩy hơi, tư thế đứng, tư thế ngồi, vân vân.

Dù cô ấy có không thích tôi, hay thế nào đi nữa, thì cũng không nên làm thế này chứ. Đây là bộ môn nặng tính thực hành, cần được dạy một cách bài bản cơ mà?
------------o0o------------

"Này mọi người, có anh học sinh cũ sáng nay đến thăm trường mình đấy. Nghe đồn anh ấy tặng cho câu lạc bộ âm nhạc trường Isaac Newton nhiều nhạc cụ lắm, piano, guitar điện, trống,... toàn đồ xịn bên US." Gigi vừa ngồi vắt vẻo trên bàn vừa ngắm nghía, vuốt ve chiếc vỏ điện thoại mới thiết kế của mình.

"Thế à, không biết có đẹp trai không nhỉ?" Tụi con gái ồ lên.
"Quá đẹp trai ấy chứ! Manly cực luôn!" Gigi nháy mắt.
"Cậu nhìn thấy anh ấy rồi à Gigi?" Mấy đứa nhao nhao lên.
"Ừ lúc nãy giờ Toán, mình giả bộ xin cô ra ngoài là để ngắm anh ấy mà." Gigi cuốn cuốn lọn tóc xoăn của mình trên tay đầy tự hào.

Tôi, My và Siro thì đang bận chúi đầu vào chơi trắc nghiệm về màu sắc trên tạp chí Teeny. Nghe thấy vậy, My bèn khẽ lên tiếng:

"Còn mình thì cá là thầy giám thị sẽ bắt quả tang Gigi ngồi trên bàn cho mà xem. Cho cô nàng hết hí hửng."

"Ừ." Tôi bật cười.
Đúng thế thật, một lát sau thầy giám thị đi qua khiến Gigi phải nhảy ngay lập tức xuống, đập đầu nhẹ vào thành ghế nhưng vẫn kêu toáng lên.
"Ê mọi người ơi! Anh đẹp trai vừa từ phòng giám hiệu đi ra kìa! Mau ra xem đi!"


Thế là tụi nó nhao nhao lên chạy vội ra cửa lớp, bỏ mặc Gigi tội nghiệp đang ngã lăn kềnh ra đấy.

"Có sao không?" Tôi đứng dậy, lại gần chìa tay ra kéo Gigi lên.
"Ừm, hơi đau một chút." Gigi lấy tay xoa xoa đầu.
"Chờ một chút."
Nói rồi tôi về chỗ lôi hộp dầu gió ra đưa cho Gigi. Cô nàng ngại ngùng đón lấy hộp dầu từ tay tôi, khẽ cúi đầu xuống ngập ngừng.
"Cảm ơn Kem..."
"Không có gì, cậu mau xoa đi." Tôi mỉm cười vui vẻ.
"Có cái gì mà nhốn nháo ghê nhỉ?" My ngẩng đầu lên thắc mắc.
"Thì anh đẹp trai đó."
"Là anh họ của anh Kiwi, Skyler Hoàng Gia." Gigi vừa xoa dầu lên trán vừa giải thích.
Skyler Hoàng Gia? Nhà sản xuất âm nhạc tương lai mà tôi sắp sửa làm việc cùng ư?
"Tên đặc biệt đấy. Anh ta đến đây làm cái quái gì nhỉ?" Siro hỏi bâng quơ.
"Vừa nãy mình có nói rồi còn gì, đến tặng đồ cho câu lạc bộ âm nhạc nhà trường." Gigi thêm vào.
Bỗng nhiên, tụi con gái ồ lên. Ra là anh Skyler đang đứng trước cửa lớp 11E.
Ừ? Mà đứng ở đây làm gì nhỉ?
"Đây là lớp11E?"
Một giọng nói lạ lùng cất lên. Cách phát âm Tiếng Việt của người này không thực sự chuẩn cho lắm, có lẽ anh ta xa Việt Nam đã lâu rồi.

"Vâng, đúng là lớp 11E đó anh!" Đám con gái hào hứng.
Thực ra, từ nãy đến giờ, tôi cùng My và Siro vẫn ngồi yên vị trong chỗ của mình, không để tâm lắm đến chuyện ngoài kia.
Một phút im lặng trôi qua. Sau đó, tất cả mọi người dàn sang hai bên cửa lớp, nhường chỗ cho anh chàng ngoại quốc cao lớn bước vào.
o_o
Ôi chao...anh ta...đẹp trai quá!
Không phải đẹp trai theo kiểu ấm áp, mà rất lạnh lùng, quyến rũ, rất âm u đen tối, bí ẩn. Vẻ đẹp trai này thật sự có thể cưa đổ bất kì cô gái nào ngay lần đầu gặp mặt.
À không, ý tôi là, không hẳn là tất cả.
Nhưng cũng có thể lắm chứ.
Thật như đùa, anh chàng Skyler này bình thản đút tay vào túi áo và đang tiến lại gần chỗ ngồi của chúng tôi.
Trong giây lát, tôi bị cặp mắt màu khói của anh ta khiến cho đóng băng luôn tại chỗ. Ánh nhìn mới cuốn hút, tê dại làm sao.
Skyler mặc chiếc áo punk có mũ trùm đầu, in những chữ loang lổ, hầm hố. Và mũi anh ta còn đeo một cái khuyên bạc sáng loáng nữa.

Sao mà, trông có vẻ...hư hỏng vậy nhỉ?
Tôi tự hỏi anh ta có phải tín đồ của Emo không nữa? Thêm cái kiểu dễ xúc động, lấy dao lam rạch tay mỗi khi không vui thì Emo chính hiệu rồi.
"Woa trông anh ấy đẹp trai thật!" Gigi khẽ thốt lên.
Giữa khung cảnh nhốn nháo, xôn xao của 11E trong giờ ra chơi, Skyler dừng lại ở bàn học của tôi, chống tay lên đó và nhìn tôi chằm chằm.

Thực lòng mà nói, khi chạm phải ánh mắt màu khói đầy mê hoặc của Skyler, tim tôi như ngừng đập vậy. Cảm giác như đang nhìn vào chốn hoang vu, xa xăm và lạnh lẽo trong MV Jar of hearts của Christina Perri.
"Em là..." Skyler nhướn mày. "Hạ Kem?" Và cặp mắt của anh ta vẫn cứ xoáy sâu nhìn tôi không rời.
"Ừm. Hạ Kem." Tôi ấp úng.
Trên khóe môi lạnh giá của Skyler bỗng thoáng nở một nụ cười.
Bất chợt, anh ta nhẹ nhàng nhấc tay tôi lên, hôn nhẹ lên đó.
Cái quái quỷ gì đang diễn ra thế này?!
Tất cả mọi người xung quanh, cả con trai, con gái, học sinh lớp 11E lẫn lớp kế bên đều ồ lên sững sờ. Và tôi cũng kinh hãi không kém.

Rồi Skyler ghé vào tai tôi, khẽ thì thầm.
"Tôi đã luôn mong đợi được gặp em, Hạ Kem."


Theo m.wattpad.com


Xem tiếp 30 - 35

0 comments:

Post a Comment

domain, domain name, premium domain name for sales

Popular Posts