Kênh Tên Miền chuyên cung cấp tên miền đẹp, giá rẻ! Hãy liên hệ kỹ thuật: 0914205579 - Kinh doanh: 0912191357 để được tư vấn, hướng dẫn miễn phí, Cảm ơn quý khách đã ủng hộ trong thời gian qua!
Tuesday, December 20, 2011

Chap 18:♥♥♥♥Love ChipKool♥♥♥♥


Chiều hôm ấy, My và Siro đến nhà tôi chơi, đem theo một hộp chocolate nhân hạt điều mà tôi rất thích ăn.

Ngày gì mà tặng mình chocolate vậy?"-Tôi vừa ngạc nhiên vừa thích thú.
My và Siro nhìn nhau, rồi nhìn tôi.
Thì ra mọi chuyện là như thế này.

Vào buổi chiều đẹp trời ngày hôm qua, không hẹn mà gặp, cả hai người-My và Siro đều định đến nhà thăm Kem (còn vụ này nữa hả?). Nhưng họ bất chợt gặp nhau ở công viên gần nhà tôi. Ở đó có cây cầu trượt mà My-dù đã lớn tồng ngồng như thế này rồi vẫn thích chơi. Giữa khung cảnh lãng mạn, nên thơ, hai người đã ngồi xuống trò chuyện cùng nhau. Đoạn tiếp theo kể ra dài dòng lắm, nên tôi có thể tóm tắt như sau: Hóa ra Siro cũng thích My từ lâu rồi, nhưng cũng như My, ngại không nói ra. Nhận ra tình cảm của nhau rồi, vui và hạnh phúc quá nên quên béng mất việc đến thăm tôi (được đó!).

Nói đến đây, cả hai đứa đỏ hết cả mặt, còn tôi thì tha hồ cười và trêu trọc.

"Cậu đừng có mà suy nghĩ linh tinh chứ Kem!"-Siro đứng dậy, ngồi vào bàn học của tôi, bật máy tính lên, nói là muốn lướt web. Tôi biết thừa cậu ấy đang ngượng ngùng, nên rủ My xuống bếp đem hoa quả và đồ ăn lên.

My đã trở về là My của ngày trước. Cậu ấy trông giản dị nhưng rất khỏe mạnh và tươi tắn.

Hai đứa bọn tôi trò chuyện vui vẻ trong bếp. Tôi hỏi My rằng cậu ấy cảm thấy thế nào khi tham gia vào hội của Gigi. My nói mọi chuyện thật tệ hại. Bọn họ đã cùng nhau đi shopping, làm tóc và đến nhà của Gigi.

"Cậu không thể tưởng tượng ra phòng riêng của Gigi như thế nào đâu!"-My thốt lên.

"Như thế nào? Chắc cũng cỡ phòng của Miley Stewart trong seri Hannah Montana trên kênh Disney nhỉ?"

"Còn hơn cả như thế. Nó rộng lắm, và hầu hết mọi thứ đều có màu hồng rực."
"Khiếp!"
"Mình còn chẳng thể đếm nổi trong ý có bao nhiêu con thú bông nữa. To nhỏ đủ loại nằm la liệt trên giường và ghế sofa. Còn cả mấy cái tủ quần áo, kệ để giày nữa cơ. Ghê thật. Không hiểu Gigi mua nhiều đồ như thế làm gì nhỉ?"

"Ôi trời, cậu không biết Gigi tự phong cho mình là Nữ hoàng thời trang à? Làm sao mà giống những người bình thường tụi mình được."
"Ừ. Nhưng mình thấy mấy đứa chơi với Gigi như kiểu lợi dụng cậu ấy vậy."
"Sao cậu lại nói thế?"

"Mình chỉ nghĩ thế thôi. Tại vì nhà Gigi rất giàu mà. Bố Gigi là chủ hãng thời trang lớn nữa nên mấy đứa chơi thân với Gigi rất thích đến cửa hàng nhà cậu ấy mua đồ với giá mềm. Có khi còn được tặng miễn phí cơ. Hôm ở nhà Gigi, mình còn tận mắt chứng kiến Mai Mai ra sức năn nỉ, xin xỏ Gigi cho cô ta cái kẹp tóc bằng đá lấp lánh. Gigi nói không cho được, Mai Mai bèn tỏ ra hậm hực, bực bội với cậu ấy trong khi vừa mới được tặng miễn phí mấy món đồ trong cửa hiệu."

Tôi thở dài. Bạn bè gì mà như vậy chứ? Mà nếu đúng thế thật, thì Gigi thật đáng thương...
Trong lúc bọn tôi đang gọt hoa quả và tán gẫu thì từ trên tầng, Siro lao huỳnh huỵch xuống.
"Có chuyện gì vậy?"-Cả tôi và My đồng thanh hỏi.
Siro thở dốc, mãi mới nói ra hơi, trông cậu ấy như kiểu vừa trải qua chuyện gì shock lắm.
"Kem, cậu lên đây mau lên!"
Tôi vội chạy ngay lên phòng cùng Siro, còn My thì theo sau, khệ nệ bê đĩa hoa quả và bánh ngọt.
"Sao hả Siro?"
"Rồi cậu khắc biết."
Vào phòng, Siro kéo tôi đến trước màn hình vi tính. Tôi vẫn đang mơ màng chẳng hiểu gì.
"Cậu phải thật bình tĩnh đấy."-Siro kéo ghế và ra hiệu tôi ngồi xuống.
"Hả?"
Siro không nói thêm gì, chỉ click chuột một cái.
Trước mặt tôi là trang web Youtube, nơi chia sẻ clip rất nổi tiếng, và...Siro đang ấn nút replay một cái clip.

Ngạc nhiên ở chỗ, tôi thấy mình trong đó
Khung cảnh giữa hồ nước rất đẹp. Trên chiếc thuyền gỗ, có một cô bạn đội mũ len mỏng màu xanh, tóc thẳng và dài, cô bạn ấy đeo chiếc gọng kính đen tròn, đang ôm cây đàn guitar.

Tôi thấy cô ấy mỉm cười rất tươi, lộ cả niềng răng. Giọng nói của cô bạn ấy thật quen thuộc.
Bởi vì, cô ấy-cô bạn trong clip mà Siro cho tôi xem-chính là tôi-Kem.
"Đây là bài hát Mũ Len Nhỏ."
Cô bạn trong clip bắt đầu chơi đàn, âm thanh phát ra từ cây đàn guitar thật mềm mượt và ngọt ngào. Chuyện này thật kì quặc, tôi đang xem chính mình. Tôi nghe thấy tiếng đàn, nghe thấy giọng hát của tôi.

Lúc này tôi có thể cảm nhận một cách rõ ràng nhất giọng hát của mình. Bởi bạn biết đấy, từ trước đến nay tôi chỉ hát mà không bao giờ nghe lại mình đã hát những gì.

Ca khúc thật tươi vui và nhẹ nhàng, đem đến cảm giác thoải mái. Từng giai điệu, từng lời hát, và cả tiếng guitar hòa quyện vào nhau trong khung cảnh hồ nước êm đềm, phía xa là những rặng cây đã trơ hết lá. Giọng hát của tôi nữa, nó mát lạnh và dịu ngọt như ly kem mùa hè-theo cách bà đã từng nói.

Là mình đây sao? Tôi thầm nghĩ và không khỏi bàng hoàng. Chất lượng hình ảnh và âm thanh tốt quá.

"Cái này là cậu quay cho mình mấy hôm trước đây mà? Máy quay của cậu xin thật đấy! Mình rất thích!"-Tôi hào hứng.

"Giờ thì cậu nhìn vào số lượt view đi Kem. Một bất ngờ lớn đấy."-Siro vẫn đứng bên cạnh tôi, giọng cậu ấy đã bình thường trở lại.

My cũng đã lên từ lúc nào, cậu ấy đặt đĩa hoa quả lên bàn rồi cũng chăm chú theo dõi.

Tôi liếc nhìn về phía dưới clip, và những gì nhìn thấy đã làm tôi hét toáng lên, suýt nữa thì lật cả ghế.

"Ôi chúa ơi!!!"-Cả tôi và My hét ầm lên.

Một con số khủng khiếp! Hơn 100 nghìn lượt view! Dành cho clip của tôi!

Youtube là một trang web rất danh tiếng, nhưng có khi nào xảy ra sự nhầm lẫn gì không?
Ý tôi là, nhầm lẫn trong việc thống kê lượt view?
"Chưa hết đâu. Nhìn tiếp xuống dưới đi Kem."
Và lần này, tôi ngã lật ghế thật.

Hơn 1000, chính xác là 1042 lượt bình luận. Một hàng dài những chi chít là chữ. Tiếng Việt có, và tiếng Anh cũng có.


"Cậu đã hiểu vì sao mình shock rồi chứ Kem?"
"Hơ..."-Tôi vẫn đơ người, thật sự vẫn không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
"Mình đã up nó lên cách đây vài ngày. Cậu thấy không? 100 nghìn lượt view cho 3 ngày. Thật không thể tin nổi!"

Tôi cứng họng không thốt lên được câu nào. Đúng như Siro nói, thật không thể tin nổi.
Tôi lướt chuột và đọc các bình luận dành cho clip của tôi.
"Hay quá!"
So good! <3"
"Hát hay lắm, tươi tắn và rất tự nhiên. Tớ rất thích cây đàn guitar của bạn! Bạn học chơi guitar lâu chưa?"
"Giọng hát dễ thương ghê! :D"
"Oh your voice is so wonderful! I love this song so much! Go girl!""Woa...hay thật! Mình hâm mộ bạn quá Kem ah! Clip cũng rất đẹp mắt nữa! Cố lên nhé, mình ủng hộ bạn hết mình!"

"Ngày hôm nay được nghe bạn hát là niềm vui của tớ! Bài hát của bạn làm mình cảm thấy rất dễ chịu và hạnh phúc!"
"Giọng hay nhỉ?"
"Up thêm nhiều nhiều clip nữa đi bạn! :x"
Và còn rất nhiều bình luận nữa làm tôi đọc hoa cả mắt, hầu hết các bạn ấy đều tỏ ra rất yêu thích clip của tôi. Nhưng cũng có vài bình luận thế này.
"Bình thường. Chả có gì đặc sắc."
Hay như:
"Chán!"
"Trông em này như Huyền Diệu."
"Giống Ugly Betty hơn. Có điều bé tí và gầy còm."
"Cũng tạm được. Cần phải rèn luyện thêm về thanh nhạc. Còn guitar thì em chơi vẫn còn nghiệp dư lắm."

"Bạn nói gì thế? Em ấy đâu phải ca sĩ chuyên nghiệp? Hát thế là tốt rồi. Giọng hát rất đặc biệt không giống bất kì ai. Cố lên nhé!"

"Bạn quay bằng máy gì thế? Cho mình biết được không?"
Khen có. Chê có. Nhưng trên hết, số lượng view, bình luận đang tăng dần đều với con số chóng mặt!
"Cậu sắp làm nên một cơn sốt đấy, Kem ạ."-Siro lên tiếng.
"Và nổi tiếng nữa!"-My chen ngang, vừa nói vừa đưa táo mời tôi và Siro.-"Cậu thực sự làm bọn mình ngạc nhiên đấy! Bài hát Mũ Len Nhỏ của cậu tuyệt lắm!"

"Thật không hả hai cậu?-Tôi đờ đẫn nói như người mất hồn, mắt vẫn gián chặt vào màn hình. Tôi không bao giờ dám tưởng tượng là có nhiều người nghe tôi hát và yêu thích tôi đến vậy. Xem kìa, cứ nhìn vào những con số đi!

Tôi cũng không bao giờ nghĩ đến việc giọng hát của tôi đến được với nhiều người. Chỉ biết rằng có ông bà, My và Siro thích nghe các bài hát của tôi, vậy thôi.

Tôi vẫn còn nhớ những ngày đầu tiên học guitar hồi 14 tuổi. Khó khăn nhất là cách chuyển hợp âm, ví dụ như từ Rê thứ về Sol trưởng. Hay như việc phải bấm hợp âm nhiều khiến mấy đầu ngón tay tôi chai hết. Có khi còn chảy máu nữa. Lần ấy, tôi bị cấm học guitar trong một tuần lễ, thế nhưng nhờ có ông can thiệp, tôi đã tiếp tục được theo đuổi sở thích và đam mê của mình.

"Clip của cậu cũng đang phát sốt trên các diễn đàn này."-Siro đã ngồi xuống bên cạnh tôi từ lúc nào, tay cứ tách tách gõ và click chuột liên tục.

Cảm giác của tôi lúc này thật khó mà nói nên lời. Hạnh phúc và vui mừng vô cùng! Điều gì sẽ chờ đón tôi ở phía trước đây?

"Nhìn này! Tớ vừa nhận được một email hỏi về cậu."-Bỗng dưng Siro la lên.
Sao thế?"-Cả tôi và My xúm lại.
"Ôi trời! Được rồi, bình tĩnh nào! Cậu có biết đây là email của ai không?"
"Của ai cơ?"-Bọn tôi vồn vã.
"Của...tạp chí Teeny."
Tạp chí Teeny? Tạp chí hàng đầu dành cho các bạn tuổi teen??!!

Chap 19;♥♥♥♥Love ChipKool♥♥♥♥

Mọi chuyện xảy ra thật đột ngột, đến nỗi tôi nghĩ rằng mình cần mấy viên thuốc trợ tim.
Thực ra thì, tôi vừa mới kết thúc một cuộc gọi.
Đừng hỏi tôi về cuộc gọi đó, bởi tôi chẳng nhớ gì hết đâu.
Chỉ biết rằng, tôi được hẹn đi phỏng vấn.
Á á á!
ĐI PHỎNG VẤN
VỚI TẠP CHÍ TEENY!!!
"Véo mình một cái nào!"
Không chần chừ gì, My véo tôi một cái đau điếng.
"Ái đau quá!"-Tôi nhảy dựng lên.
"Đây không phải trong mơ đâu Kem! Cậu vừa nói chuyện với tạp chí Teeny đấy!"
Phải rồi. Bình tĩnh nào. Mới vài phút trước đây thôi, Siro nhận được một email kèm số điện thoại di động, người gửi email muốn tôi gọi cho họ, chính tôi-cô gái trong clip Mũ Len Nhỏ chứ không phải ai khác. Người nghe máy là một anh nào đó, cách anh ấy giới thiệu và nói chuyện rất cởi mở và thân thiện. Cụ thể như thế nào thì tôi không còn nhớ nữa, bởi hai tai tôi cứ ù đi và tâm hồn thì đã bay vút ra ngoài cửa sổ từ lúc nào rồi.

Anh ấy nói gì gì đó về việc mọi người rất yêu thích clip và phong cách âm nhạc của tôi, rằng tôi có thể sẽ trở thành một hiện tượng trong tương lai không xa nếu được PR rộng rãi, và rằng anh ấy muốn phỏng vấn tôi.

Đi-phỏng-vấn!? Mấy chữ ấy cứ lởn vởn quanh đầu, nó cũng khiến tôi mắc nghẹn không nói được lên lời.

Thôi nào. Đây rõ ràng không phải một trò đùa chứ?
Bạn hãy thử đặt mình vào tình huống của tôi lúc này xem. Thế này nhé, bạn là một cô gái 17 tuổi cực kì bình thường, cận thị nặng, sợ môn bóng rổ chết đi được, rất thích ôm và vuốt ve những chú mèo béo, đang thầm thích một anh học khóa trên nhưng chưa bao giờ có ý định thổ lộ. Còn nữa, bạn yêu ca hát và chơi đàn guitar mặc dù chị gái của bạn luôn mỉa mai và cho rằng bạn bị dở hơi.

Vào một ngày đẹp trời, cậu bạn thân của bạn đã quay clip bạn hát và up nó lên Youtube. Sau đó, một tạp chí nổi tiếng gọi điện và nói rằng họ muốn phỏng vấn bạn, à nhầm là bạn gọi cho người ta mới đúng.
Bạn sẽ cảm thấy thế nào?

Chỉ có thể miêu tả bằng hai chữ: choáng váng.
Làm sao mà không choáng cơ chứ? Được tạp chí Teeny phỏng vấn là ước mơ của hàng nghìn cô gái tuổi teen đó, còn gì tuyệt hơn là tên tuổi và hình ảnh của bạn tràn ngập trên báo?

Và tôi-Kem-sắp sửa trở thành nhân vật may mắn ấy.
Yeah!!!
Cả ba đứa bọn tôi ôm chầm lấy nhau, hét loạn lên.
"Phỏng vấn cùng Teeny! Phỏng vấn cùng Teeny!"-My thích thú lặp đi lặp lại câu ấy và biến nó thành giai điệu bài hát vui nhộn.

"Yeah yeah yeah! Kem Kem Kem!"-Siro hào hứng hát thêm vào, trông hai cậu ấy chẳng ra làm sao cả.

Hạnh phúc quá đi mất!!! Đáng yêu quá đi mất!!!
Tôi ôm lấy chiếc điện thoại, cùng My và Siro sung sướng nhảy tưng tưng trên giường, thậm chí bọn tôi đã hưng phấn tới nỗi có thể đâm thẳng lên trần nhà ấy chứ!

Úi! Suýt nữa thì gãy cả giường...
Mọi thứ xung quanh mới sống động và đáng yêu làm sao, kể cả đống tạp chí bề bộn nằm ngổn ngang trên giường, mấy gói snack ăn dở vung vãi hết cả ra sàn nhà. Cả cái ngăn tủ đựng đồ của tôi nữa, ở đó có mấy con thú nhồi bông đang thò đầu ra ngoài một cách cẩu thả, và khăn bông thì bị mèo béo Jimmy tha đi khắp phòng. Ồ, không hề gì, tôi sẽ dọn dẹp chúng mau thôi.

Tôi chỉ muốn bật ra khỏi chiếc giường ấm áp, nhảy lên và nói với cả thế giới này rằng tôi đang rất yêu đời và hạnh phúc. Ôi thật đấy! Tôi-đang-rất-hạnh-phúc!

"Có chuyện gì mà ầm ĩ hết cả lên thế mấy đứa?"-Giọng chị Sam, chắc chị ấy vừa mới đi đâu về.
"Chị không thể tin nổi chuyện này đâu chị Sam ơi!"


Rồi tôi tíu tít kể lại cho chị ấy tất tần tật mọi việc. Sam ngạc nhiên vô cùng, cứ lặp đi lặp lại câu: "Thật không? Mày á? Teeny á?" và lay lay hai vai tôi không ngừng.
Phải mất khá lâu Sam mới bình tĩnh lại được, hệt như tôi lúc trước vậy.
"Theo chị em phải làm sao bây giờ?"
"Làm sao là làm sao? Cơ hội ngàn năm có một đấy. Nhất định là phải đi nghe chưa?"
"Em vừa vui, lại vừa thấy nó cứ thế nào ý."
"Ờ, cũng phải. Kể ra đối với một đứa như mày mà nói thì cũng kì thật. Sao người được phỏng vấn không phải là tao nhỉ? Tao mà lên trang bìa thì đảm bảo báo hôm ấy bán đắt như tôm tươi."-Sam bắt đầu mơ mộng.
"Chị bảo đứa như em là đứa thế nào cơ?"

"À không. Người ta hẹn khi nào hả Kem?"
"Chiều mai ạ."
"Cụ thể đi."
"5h, ở quán kem Dừa Xanh. Chị hỏi kĩ làm gì?"
"Ô hay. Thế mày định mặc gì đi phỏng vấn? Đầu tóc rồi make up nữa?"
"Gì chứ, chị làm như em đi thi sắc đẹp không bằng. Mặc gì chẳng được, miễn gọn gàng lịch sự."
"Không được."-Sam xua tay.-"Phỏng vấn kiểu gì cũng chụp hình, mà đã chụp hình thì phải mặc đẹp. Mày không thấy mấy nhóc teen model trên báo ăn mặc xinh xắn thế nào à?"
"Đúng đấy Kem ạ."-My lên tiếng ủng hộ chị Sam.

"Vậy đi, sáng mai cứ đi học bình thường, chiều về chị sẽ dành cho mày một bất ngờ lớn. Em gái của Sam đâu thể xoàng xĩnh được, phải không?"-Nói rồi Sam vuốt tóc ngúng nguẩy về phòng.
Bất ngờ lớn á-tôi nghĩ thầm. Sam đúng là...

Sáng hôm sau.
Tôi dắt xe ra khỏi nhà với tâm trạng phấn khởi bừng bừng khí thế. Nghĩ đến chiều nay làm tôi vui không chịu được. Trước đó, chị Sam đã dành cả giờ đồng hồ để "hướng dẫn kĩ năng giao tiếp và trả lời phỏng vấn" cho cô em gái.
Và đây là danh sách 6 điều cần ghi nhớ mà Sam yêu cầu tôi học thuộc:
1-Hãy tỏa sáng và tạo ấn tượng ban đầu thật tốt đẹp.

2-Nói năng nhã nhặn, nhẹ nhàng, thỉnh thoảng khẽ mỉm cười.

3-Dù đúng hay không, hãy cứ nói với họ rằng: "Teeny là tạp chí yêu thích hàng đầu của em."

4-Không được ngáp.

5-Khi được mời uống nước, tuyệt đối không hút rột rột như lúc ở nhà.

6-Nhớ kĩ 5 điều trên.

Không những vậy, Sam còn giả vờ phỏng vấn tôi nữa cơ. Thật khác với chị ấy mọi ngày nha.


Trước khi bước ra khỏi cổng, tôi dành một vài phút để lấy lại bình tĩnh. Hít ra, thở vào thật nhịp nhàng.

Tôi có cảm giác rằng anh Kiwi sẽ xuất hiện một lần nữa ở ngoài kia đợi tôi, với chiếc xe đạp địa hình màu đen.

Anh ấy sẽ đứng đó, đôi mắt lim dim mơ màng, khi bắt gặp tôi, anh sẽ quay lại, nở một nụ cười ngọt ngào và nói: "Hi Ice-cream!".

Và chúng tôi sẽ đi học cùng nhau, cùng thong dong đạp xe, và tôi sẽ kể cho anh Kiwi nghe về chuyện Mũ Len Nhỏ cũng như buổi phỏng vấn chiều nay.

Ôi chao! Cứ như trong mơ!

Tôi tự nhủ mình phải thật thoải mái và tự nhiên dắt xe ra khỏi cổng. Nhưng ôi trời, những gì nhìn thấy khiến tôi chỉ muốn đâm đầu vào cột điện.

Không hề có anh Kiwi nào đang đợi tôi như tôi hằng mơ mộng cả.

Khung cảnh thần tiên biến mất, chỉ còn lại mình tôi-nàng công chúa đơn độc giữa những rặng thông cảnh xanh mướt. Hoảng tử của tôi...rốt cuộc đã không xuất hiện.

Thay vào đó là con chó ngao Lyn Lyn xấu xí nhăn nhúm của lão Trần hàng xóm. Nó đang được lão dắt đi dạo bằng sợi dây xích to bản sáng loáng. Lưỡi nó thè ra trông mới gớm ghiếc làm sao. Nhìn thấy tôi, nó gừ gừ vài tiếng nhe cả răng rõ là ghét.
Lyn Lyn ngu ngốc kia! Tại sao lại là mày hả? Tao ghét mày!!!

Vậy là hôm nay tôi không đi học cùng anh Kiwi. Buồn thật.

Đến lớp, thấy tôi đi cùng My và Siro mà không phải Kiwi như hôm qua, Gigi liền cười đểu:

"Kem, anh Kiwi đâu? Không đi cùng à? Há há!"

Anh Kiwi đâu á? Ở đâu thì hỏi làm gì, đồ lắm chuyện.
"Hỏi Chúa!"
Tôi làm mặt lạnh và chạy biến vào lớp mặc kệ cho Gigi đứng tồng ngồng như một đứa ngốc ở giữa hành lang.

Thực ra vừa nãy, tôi có gặp anh Kiwi.
Anh ấy đi cùng mấy người bạn trong lớp, nói chuyện rất vui vẻ.
Nhưng khi băng qua tôi, ở một cự ly rất gần, anh ấy chẳng hề nhìn lại như cách tôi nhìn anh ấy. Lạnh lùng thoáng qua. Như là băng đá. Như là không thấy. Như là không quen biết. Không giống một Kiwi ân cần mà hôm qua tôi còn gặp.

Anh ấy trở về đúng là hot boy nổi tiếng của trung học Isaac, được không biết bao nhiêu cô gái yêu mến, hâm mộ. Còn tôi vẫn là một con bé vô danh tiểu tốt, ngóng chờ hình bóng của anh từng ngày từng khắc.

Thôi nào Kem, anh ấy đối xử tốt với mày chẳng qua là vì lo lắng cho sức khỏe của mày thôi-bởi dù sao anh ấy cũng có liên quan. Kiwi là vậy, luôn đối xử tốt với mọi người. Còn bây giờ, khi mày khỏe rồi, bình thường trở lại rồi, thì quên đi nhé...
Anh Kiwi chẳng là gì của mày cả...

Và ngược lại, mày cũng chẳng là gì của anh ấy...
Thật quá ảo tưởng và huyễn hoặc. Hệt như một con bé ngốc nghếch đang cố gắng xây tòa lâu đài trên bãi cát vậy. Xây mãi...xây mãi...Ấy thế mà con sóng từ nơi nào đó của đại dương xa xôi bất ngờ ào đến và vô tình cuốn đi tất cả.

Tòa lâu đài cát trong phút chốc chợt tan biến.

Mọi chuyện vui khi trước cũng bất chợt tan biến.
Lần đầu tiên trong đời...trái tim tôi...cảm thấy đau nhói.

Chap 20:♥♥♥♥Love ChipKool♥♥♥♥

"Sữa tươi không Kem?"-My một tay chìa hộp sữa vừa mua ra trước mắt tôi, tay kia thì bận bịu với chiếc bánh mì kẹp thịt.
"Không cảm ơn cậu."-Tôi buồn bã đáp.
"Có chuyện gì thế? Mới sáng ra mà trông cậu ủ rũ vậy."
"Không có gì đâu, mình hơi mệt ấy mà."
"Cậu đang lo lắng về buổi phỏng vấn chiều nay chứ gì? Đừng hồi hộp quá, hãy tự tin lên, bọn mình luôn ở bên cổ vũ cậu!"-My huơ huơ chiếc bánh mì của cậu ấy lên một cách tràn ngập ý chí quyết tâm khiến tôi bật cười.
"Cậu yên tâm!"-Tôi vỗ vỗ ngực."Nhất định mình sẽ làm tốt!"
"Có thế chứ! Mình rất tự hào về cậu Kem ạ!"
Những lời động viên của My khiến tôi thấy rạo rực trong lòng. Ừ, mình sẽ cố gắng thể hiện tốt và không làm các cậu phải thất vọng đâu!

Giờ ra chơi, theo yêu cầu của tổ trưởng, tôi sang thư viện mượn sách.

Lẽ ra tôi có thể rủ My và Siro cùng đi, nhưng thôi, hai cậu ấy đang bận chụm đầu vào chơi cờ ca-rô rất thân mật và vui vẻ, thỉnh thoảng còn cười toáng lên sung sướng nữa chứ. Hai đứa này đúng thật là, trước kia cứ ngồi gần nhau một lúc thì kiểu gì cũng cãi nhau chí chóe, còn bây giờ dính chặt như kẹo kéo, có muốn tách ra cũng không được. Thế đấy, sức mạnh của tình yêu thật diệu kì!
Tôi đang cần tài liệu để làm báo cáo thực hành môn sinh học. Sau một hồi rà soát các kệ sách, cuối cùng cũng tìm thấy những cuốn sách cần thiết. Gom lại và bê thành một chồng mấy cuốn trên tay, tôi tung tăng đem ra bàn của bác Hà quản lý thư viện. Mọi khi chỉ được mượn nhiều lắm 3 cuốn thôi, nhưng vì tổ trưởng tổ tôi thường hay sang đây giúp bác ấy làm sổ sách, nên luôn luôn được ưu tiên đặc biệt.

Bác Hà thư viện có mái tóc xoăn tít, đeo kính lão màu mật ong và lúc nào cặp kính của bác cũng trễ đến tận nửa mũi. Người bác thì bé nhỏ nhưng mỗi khi bác lên giọng quát đứa nào là đứa ý sợ chạy mất dép. Cũng tại vì sổ sách tùm lum, lắm đứa học sinh mượn sách mãi không chịu trả, rồi làm mất làm miếc loạn cả lên khiến bác ấy bực mình, thành ra nhiều khi bọn tôi bị mắng oan. Nhưng thực ra bác ấy cũng rất tốt với học sinh. Mỗi khi có sách mới, sách hay là bác quảng cáo rất nhiệt tình. Hơn nữa nếu đứa nào có nhu cầu nhờ mua sách thì bác nhất định sẽ mua giúp. À, mà thêm một lời khuyên nhỏ là bạn đừng có mà lân la lâu ở thư viện trường tôi, khi nào cần bác ý sẽ vớ lấy vài đứa ngây ngô nào đó và nhờ chúng nó sắp xếp, phân loại cả một chồng báo dày cộp đấy. Tin tôi đi, chuyện này chẳng thú vị chút nào đâu!

Khi đang bê chồng sách ra bàn ghi thì từ phía góc trong, cạnh cửa sổ, tôi bỗng thấy một dáng người rất quen thuộc.
Nói là quen thuộc, bởi đó chẳng phải ai xa lạ, chính là anh Kiwi.
Anh ấy đang yên lặng đọc sách, với lon sô-đa màu xanh đen uống dở đặt bên cạnh.
Tay trái chống lấy cằm, dáng vẻ miên man suy tư.
Kiwi ngồi một mình, trong góc thư viện, chiếc đồng hồ đeo tay phản chiếu thứ ánh sáng lấp lóa.
Nếu như không có chuyện sáng nay, thì tôi ước gì mình có thể ngồi đó với Kiwi. Tôi muốn biết anh ấy đang đọc sách gì. Tôi sẽ tám chuyện với anh ấy về các cuốn sách, giới thiệu cho Kiwi những cuốn sách hay mà tôi từng khám phá ra ở thư viện. Nhưng mà...thôi vậy.
Tôi định quay đầu lại và đi vòng hướng khác, cốt là để anh ấy không trông thấy tôi.
Nhưng vừa xoay chân lại, tôi đâm rầm vào một bạn nữ khiến chồng sách trên tay rơi hết cả.

"Ôi xin lỗi mình đang vội!"-Bạn ấy ríu rít.

"Không sao đâu, để mình."-Tôi đáp, luống cuống ngồi xuống thu lại sách.
Ngại quá! Tôi vội vã đứng dậy, ôm chồng sách chạy biến đi trước ánh mắt ngạc nhiên của Kiwi.
Hẳn Kiwi sẽ chán ngán tôi lắm, hậu đậu, vụng về hết biết.
Sao mà mình lại khổ tâm thế này cơ chứ
Buổi chiều.

Sau khi để tôi ngủ trưa được 30', Sam vào phòng khua khoắng ầm ĩ cả lên.

"Thôi nào chị Sam, phỏng vấn lúc 5h chiều cơ mà? Để em ngủ yên đi."

"Không được!"-Vừa nói Sam vừa lôi tôi ra khỏi chăn.

"Đi mà, em buồn ngủ lắm."

"Dậy! Không tao sẽ cắt net ở phòng mày."-Sam dọa dẫm.

Cắt net? Ôi không được. Nghe đến đây tôi liền bật dậy.

Dùng ké đường dây với Sam bất tiện thế đấy.

Thế là tôi vội vàng chạy vào nhà tắm, chải đầu, thay quần áo. Sam nói chiều nay chị ý sẽ thực hiện một cuộc cách tân cho đứa em gái quê mùa của mình. Nghe có vẻ to tát nhỉ?

Chỉ một lát sau đó, Sam chở tôi đến tiệm làm đầu của anh bạn thân.

"Minh này, tớ giao em gái tớ toàn quyền cho cậu đấy. Nhớ nhé, tỏa sáng nhưng không chói lóa!"-Sam búng tay với anh bạn và lên xe đi đâu đó, bỏ tôi ở đây lại một mình.

"Ok!"-Anh bạn kia nháy mắt.

"Chị Sam!"-Tôi gọi với lại.

"Đừng lo, cứ ở đấy với anh Minh, chút nữa chị quay lại."-Nói rồi Sam phóng vụt mất.

Gì nữa đây?

Trước mắt tôi lúc này là anh Minh bạn chị Sam. Trông anh ấy rất chi là bự. Anh ấy khiến tôi liên tưởng đến bà vợ đồ sộ của Norbit trong bộ phim cùng tên, có điều bà ấy là phụ nữ và da đen hơn anh Minh nhiều.

"Em chào anh Minh."-Tôi lịch sự.

"Chào em! Gọi anh là Minh Kenni."-Anh ấy tươi cười.

Nghe cứ như đùa, nhưng thật sự là khi cười mũi anh ấy nhìn to dễ sợ. Như kiểu anh ấy cố tình làm cho lỗ mũi mình phồng ra hết cỡ ấy.

"Vâng anh Minh Kenni. Tên đẹp lắm ạ!"

"Ngồi xuống đây đi Kem, anh sẽ đem đến cho em một trải nghiệm hoàn hoàn mới, một phong cách đậm chất Hollywood!"

Ối giời ạ.

Đoạn anh ấy cạp khăn quanh cổ, gỡ hết kính, mũ len ra và ngắm nghía tổng thể gương mặt khiến tôi cảm thấy thật kì cục.

"Em có làn da sáng, một khuôn mặt nhỏ nhắn và thon gọn. Sẽ thích hợp với mái tóc xoăn bồng bềnh. Em đã thử kiểu đó bao giờ chưa?"-Vừa nói anh ấy vừa lấy lược chải chải mái tóc thẳng mềm mượt của tôi.

"Chưa ạ. Em chưa làm tóc bao giờ."
"Chưa á? Từ trước đến giờ?"
"Ừm vâng. Có chuyện gì ạ?"
"Cung chưa từng hấp hay dưỡng gì ngoài tiệm?"
"Cũng chưa?"-Tôi ngạc nhiên.
"Ôi trời, anh chưa gặp ai có mái tóc tự nhiên đẹp như thế này! Em có bí quyết gì không?"
"Từ trước đến nay tóc em vẫn luôn thế. Em không có bí quyết gì cả."-Tôi tự hào.
"Tuyệt thật! Được rồi, vậy thì bây giờ anh sẽ bắt đầu làm tóc cho em...à quên chờ anh một chút."
"Ok."-Tôi đeo lại kính và vắt vẻo ngắm nhìn mọi thứ xung quanh trong lúc chờ anh Minh Kenni đem đến cho tôi "một phong cách đậm chất Hollywood". Nghĩ đến đây tôi chợt bật cười. Đúng là bạn chị Sam có khác.

Giờ mới để ý, bên cạnh tôi là một quý cô xinh đẹp với bộ móng được tỉa và vẽ thật cầu kì.
Tôi tự hỏi với bộ móng sành điệu của mình, cô ấy sẽ làm mọi việc thế nào nhỉ? Ví dụ như nhặt rau, viết lách, gõ máy tính? Nó sẽ làm bẩn bộ móng và thậm chí còn gãy nữa.
Quý cô xinh đẹp đang đọc một tạp chí thời trang trong lúc hấp tóc. Một nửa hình cầu đang được úp lên đầu cô ấy, và mái tóc thì bốc hơi nghi ngút, như kiểu mà chúng ta vẫn hay thấy trong các phim kiếm hiệp.

Tôi cũng lôi từ kệ sách ra một cuốn tạp chí có bìa chị Tăng Thanh Hà để đọc. Được một lúc thì anh Minh xuất hiện.
"Ta bắt đầu được rồi chứ nhỉ?"
"À vâng."
Rồi anh ấy lại gỡ cặp kính ra khiến tôi chẳng nhìn thấy cái gì, ngay cả hình ảnh của mình trong gương.

Và thế là tôi đành nhắm mắt lại, không cần biết anh Minh Kenni đang làm gì với mái tóc của mình.
Cả khi make up nữa. Tôi cũng chẳng nhìn thấy gì nốt.
Một lúc lâu sau.
"Xong!"-Anh Minh gỡ khăn ra và xoay ghế một vòng.
Phù, tôi liền thở phào.
Đúng lúc chị Sam đang khệ nệ bê một đống đồ về, thấy tôi, Sam và những người xung quanh ngạc nhiên trợn tròn mắt lên.
"Ôi chúa ơi! Em gái tớ đây sao?"-Sam quẳng đống đồ sang một bên và chạy ra phía tôi, hết lay bên nọ đến bên kia.
"Nhẹ nhàng, tươi tắn mà không quá cầu kì, rực rỡ."-Vừa nói anh Minh vừa đeo lại kính cho tôi.
Khi mọi thứ trở nên rõ nét, tôi thấy mình rõ mồn một trong gương.
Là...là mình ư? Tôi khẽ thốt lên.
Tôi phải hít ra, thở vào không biết bao lần mới không bị shock với dáng vẻ này.
Không còn là Kem với mũ len lúc nào cũng lụp xụp trên đầu, tóc thẳng tưng nhàm chán.
Thay vào đó là mái tóc uốn bồng bềnh như những sợi rong biển. Hai mắt lấp lánh ánh nhũ và đôi môi màu hoa anh đào dịu nhẹ. Mọi thứ không hề quá, mà rất nhẹ nhàng, từ kiểu tóc cho đến trang điểm.
Giống như những cánh hoa anh đào bay bay trong gió, mỏng manh và đẹp một cách lạ kì.
Chưa bao giờ tôi nghĩ rằng mình có thể tuyệt như thế này.
Ước gì anh Kiwi ở đây. Tôi thầm nghĩ.
"Sam, thấy tay nghề của tớ thế nào? Ổn đấy chứ?"
"Ừ, ok lắm!"
Sau đó Sam lôi từ trong túi ra váy và giày dép, yêu cầu tôi mặc vào.
Đó là một bộ váy len màu xanh lơ khá đơn giản nhưng đẹp. Rất hợp với tóc và kiểu trang điểm của tôi. Thêm đôi giày búp bê gắn hình ngôi sao nữa, chúng thật đáng yêu và không quá cầu kì.
"Wow..."-Sam và anh Minh thốt lên khi tôi bước ra khỏi phòng thay đồ.
Nhìn thấy mình trong gương, tôi cảm thấy nghẹn ngào.
Cảm ơn chị Sam nhiều lắm. Bình thường chị hay chọc ghẹo em, kêu em nọ kia. Nhưng em biết chị vẫn rất yêu thương quan tâm đến em.
Buổi phỏng vấn này, nhất định em sẽ làm tốt. Vì ước mơ từ bấy lâu nay, và vì những người thân yêu luôn bên cạnh em nữa!
Cố lên nào, Kem! Nhất định mình sẽ làm được!
Chap 21::♥♥♥♥Love ChipKool♥♥♥♥


Gần đến giờ hẹn, chị Sam chở tôi đến quán kem Dừa Xanh và dặn dò những điều cần thiết.
"Thoải mái và tự tin lên nhé em gái, cứ coi như chị đang phỏng vấn mày, mọi thứ sẽ ổn cả thôi. Khi nào xong gọi cho chị đến đón, ok?"
"Ok! Bye chị Sam!"-Tôi vẫy tay chào tạm biệt.
Lúc này đây, tôi cần phải thả lỏng cơ thể, hít ra thở vào đều đặn để lấy lại bình tĩnh. Bởi vì từ khi chị Sam đi, tôi bỗng có cảm giác sợ hãi, thở bắt đầu gấp gáp hơn và tim thì đập loạn cả nhịp.
Tôi chưa bao giờ hẹn gặp ai ở quán kem, trừ những lần đi chơi cùng bạn bè và bố mẹ. Hơn thế nữa lần này lại là một phóng viên của một tạp chí nổi tiếng. Cũng là lần đầu tiên trong đời tôi được tham gia một buổi phóng vấn thứ thiệt chứ không phải là bài thực hành giao tiếp giờ Tiếng Anh hay Văn học trên lớp.
Chỉ một lát nữa thôi, tôi sẽ gặp gỡ một người lạ mặt, sẽ trả lời những câu hỏi của họ.
Sẽ xảy ra chuyện gì đây nếu tôi làm không tốt? Hay như có tình huống xấu hổ nào bất chợt xảy ra? Liệu tôi có làm xấu mặt chính mình, ngôi trường trung học thân yêu của mình, làm mọi người phải ngán ngẩm thất vọng?

Ôi trời, nghĩ đến nó làm tôi hoảng sợ và có ý định bỏ trốn.
Tít tít...Có tin nhắn, là của My.
[Bọn mình luôn ở bên cậu! Cố lên :D]
Chưa đầy vài giây sau, có thêm tin nhắn của Siro.
Mũ Len Nhỏ, đôi cánh kết bằng nốt nhạc của cậu đâu? Hãy bay lên nào! Đã đến lúc tỏa sáng rồi!]
[Mình run lắm, sợ nữa. Mình không biết có nên tiếp tục không...]-Tôi nhắn lại cho hai cậu ấy.
Tôi vẫn cứ đứng trước cửa quán kem, chần chừ chưa muốn vào. Bỗng dưng chuông điện thoại reo lên, số của Siro.
"Siro à?"-Tôi buồn bã.
"Ừ, cậu làm sao thế? Vẫn chưa phỏng vấn hả?"-"Chưa...mình sợ..."
"Kem, đừng có như thế chứ? Cậu phải mạnh mẽ lên."
Từ đầu dây phía kia, ngoài giọng khàn khàn của Siro, còn có cả My nữa thì phải. Bọn họ đang trao đổi gì đó tôi không rõ nữa. Giá như có các cậu ở đây cùng mình thì tốt...mình thấy cô đơn lắm.
"Vẫn còn đó chứ Kem?"-"Ừm..."
"Nghe này, My cũng đang ở đây nữa. Bọn mình muốn gửi tặng cậu một món quá đặc biệt, hy vọng cậu sẽ thấy khá hơn."
Một món quà đặc biệt ư? Vào giờ phút này?Nói rồi Siro cất giọng hát, và cả My nữa. Hai cậu ấy cùng nhau đồng thanh hát qua điện thoại.
Cái giọng vịt đực của Siro chẳng lẫn nổi đi đâu, hòa lẫn giọng My nữa, nó cứ ngang phè phè thế nào ấy.
Chợt nhận ra, là bài "You've got a friend".
When you're down and troubled
And you need a helping hand
And nothing, nothing is going right
Close your eyes and think of me
And soon I will be there
To brighten up even your darkest night

You just call out my name
And you know wherever I am
I'll come running to see you again
Winter, spring, summer or fall
All you have to do is call
And I'll be there, yeah, yeah, yeah.
You've got a friend

If the sky above you
Should turn dark and full of clouds
And that old north wind should begin to blow
Keep your head together
And call my name out loud, yeah
Soon I'll be knocking upon your door

You just call out my name
And you know wherever I am
I'll come running, oh yes I will
To see you again
Winter, spring, summer or fall
All you have to do is call
And I'll be there, yeah
You've got a friend...
Khi bạn nản lòng và gặp khó khăn 
Cần một bàn tay quan tâm giúp đỡ 
Và chẳng có gì, không, chẳng có gì đúng đắn cả 
Hãy nhắm mắt và nghĩ đến tôi 
Tôi sẽ sớm đến bên bạn 
Để làm sáng lên màn đêm u tối nhất nơi bạn
Chỉ cần gọi tên tôi 
Bạn biết tôi ở đâu mà 
Tôi sẽ chạy đến bên bạn 
Dù là xuân, hạ, thu, đông 
Tất cả những gì bạn cần là gọi tên tôi 
Thì tôi sẽ ở đó, phải 
Vì bạn còn có một người bạn
Nếu như bầu trời phía trên bạn 
Phủ mờ bởi những đám mây u tối
Cơn gió từ phía Bắc lại bắt đầu nổi lên 
Hãy chụm đầu lại với nhau 
Và gọi thật lớn tên tôi 
Bạn sẽ nghe thấy tiếng tôi gõ cửa nhà bạn
Chỉ cần gọi tên tôi 
Bạn biết tôi ở đâu mà 
Tôi sẽ chạy đến bên bạn .
Dù là xuân, hạ, thu, đông .
Tất cả những gì bạn cần là gọi tên tôi .
Thì tôi sẽ ở đó, phải.
Vì bạn còn có một người bạn-là tôi đây.
Tôi cố kìm nén không để mình rơi nước mắt, tôi biết nó sẽ khiến phấn mắt lem nhem và trông sẽ tệ hại vô cùng.
Tôi đang cư xử ngốc nghếch quá đỗi. Chẳng bao giờ, phải, chẳng bao giờ tôi cô đơn cả. Dù có đi đến tận cùng của thế giới, tôi cũng vẫn không hề cô đơn, bởi tôi luôn luôn có những người bạn tuyệt vời nhất ở bên cạnh.
Thế quái nào mà tôi lại để sự yếu đuối ủy mị lấn át mình thế này? Không được, tôi là một cô gái mạnh mẽ, tôi yêu cuộc sống tươi đẹp này, tôi có ước mơ của riêng mình. Bây giờ cơ hội biến ước mơ thành hiện thực đang ở trong tầm tay tôi, rất gần rồi, tuyệt đối không thể để nó vụt mất được.
Sẽ không có chuyện gì tồi tệ xảy ra đâu-tôi tự nhủ với bản thân mình. Ngay lúc này, tôi sẽ bước vào kia, sẽ đối diện với người lạ mặt đó. Tôi sẽ thể hiện bản thân mình, làm tốt nhất những gì mình có. Chỉ cần có niềm tin thì không có điều gì là không thể cả.
"Cảm ơn các cậu. Mình thấy phấn chấn lên nhiều rồi. Mình chuẩn bị vào đây!"-Rồi tôi cúp máy, tự tin đẩy cánh cửa trong suốt và bước vào quán kem.

Tôi mơ màng nghĩ đến những bài báo phỏng vấn của Miley Cyrus, Taylor Swift, Selena Gomez,... nghĩ đến phong thái của họ, rất điềm tĩnh, tự nhiên và cởi mở. Đúng, tôi sẽ làm được như thế! Hẳn là như vậy.
7h tối. Chị Sam đưa tôi về nhà.
Sam dặn tôi không được nói gì cho bố mẹ biết về buổi phỏng vấn vừa nãy, để sau này nói cũng chưa muộn. Chúng tôi cần phải giữ bí mật, bởi chuyện này thật quá với sức tưởng tượng của họ, và ngay cả tôi nữa. Sẽ mất kha khá thời gian để giải thích.
À, hẳn là lúc này bạn đang thắc mắc về buổi phỏng vấn đúng không? Tôi sẽ không nói về nó luôn bây giờ đâu. Nhưng bạn tin tôi đi, tôi đã có niềm tin rất lớn lao là "mình sẽ làm tốt". Và đúng là như vậy, tôi đã làm tốt.

Nó không khủng khiếp như những gì tôi nghĩ, thật nhẹ nhàng và đơn giản. Thậm chí còn dễ hơn cả việc lên bảng trả lời các câu hỏi hay đóng cặp thực hiện bài nói trong giờ Tiếng Anh của cô Chi.
Tôi chỉ phải trả lời những câu hỏi liên quan đến sở thích, hứng thú của mình, về cuộc sống thường ngày, xu hướng âm nhạc, và tất nhiên là về clip Mũ Len Nhỏ nữa. Anh phóng viên nói với tôi rằng, Mũ Len Nhỏ mới chỉ bắt đầu nhen nhóm trong cộng đồng mạng. Nhưng hai ngày nữa, sau khi ấn bản Teeny mới nhất được xuất bản, mọi thứ sẽ khác.
Sau cùng, anh ấy chụp khá nhiều hình của tôi và còn khen rằng, ngoài đời tôi xinh hơn trong trong clip khiến tôi sướng nổ cả mũi. Giá như anh ấy biết được rằng, để có được diện mạo này, tôi đã phải ngồi ê cả lưng mấy tiếng đồng hồ trong tiệm.Thế mới biết sức mạnh của công nghệ làm đẹp!

Từ hôm ấy cho đến ngày Teeny được xuất bản, có một số chuyện đã xảy đến với cuộc sống của tôi.
1-Số lượng view, bình luận cho Mũ Len Nhỏ vẫn tăng nhanh đến chóng mặt.
2-Ở lớp, vài đứa con trai nghiền máy tính đã bắt đầu biết chuyện, nhưng tụi nó chỉ dừng lại ở mức độ ngạc nhiên chứ không hề rêu rao đi khắp nơi.
3-Tôi đã ném được 3 trên 5 quả bóng vào rổ, một kì tích tuyệt vời từ trước đến nay!
4-Vậy là bố đã quyết định tham gia câu lạc bộ thể hình ở gần nhà.
5-Sau hơn hai năm đeo niềng răng, cuối cùng đã đến ngày đến nha sĩ tháo nó ra. Nụ cười của tôi trở nên rạng rỡ hơn bao giờ hết. Quan trọng là từ nay, tôi đã có thể thoải mái, tự tin mỗi khi cười!
6- Buổi chiều trước ngày trọng đại, tôi nhận được cuộc gọi bất ngờ và cái hẹn từ trên trời rơi xuống.
Sau lần phỏng vấn thì lần này là lần thứ hai của tôi.
Thêm nữa, người hẹn tôi lần này là anh Kiwi.
Anh Kiwi!
Ôi chúa ơi!
Tôi đã suýt ngất khi biết người gọi điện là anh ấy. Tại sao chứ? Tại sao lại hẹn gặp cơ chứ? Lại là tiệm coffee Romance nữa?
Nhất định là hẹn hò rồi.
Romance hoàn toàn là nơi phù hợp để có thể hẹn hò, ăn uống, nói chuyện,...và còn cả việc cầu hôn nữa.
Ôi trời ạ. Suy diễn linh tinh vớ vẩn...!
4h chiều.
Tôi đang ngồi ở tiệm coffee Romance và lệp kệp run rẩy. Thứ nhất là vì lo sợ ông chủ quán sẽ phát hiện ra tôi, đứa nhân viên hậu đậu hôm nọ. Thứ hai, đối diện với tôi lúc này là anh Kiwi, người mà bất cứ lúc nào cũng khiến cho tim tôi đập loạn xạ khi gặp.
Anh Kiwi đã ngồi đó đợi tôi từ lúc nào. Hôm nay anh mặc áo sơ mi màu đen ôm sát, càng.
khiến anh ấy trông điển trai hơn. Áo khoác thì đã cởi ra và mắc vào sau ghế.
"Hi Ice-cream."-"Hi anh Kiwi."-Tôi tươi cười"-"Ồ, em không còn đeo niềng răng nữa?"
"À vâng, em vừa mới tháo nó hôm trước."
Kiwi không nói gì mà chỉ nhìn tôi rồi mỉm cười. Nụ cười và đôi mắt màu xanh hút hồn của anh ấy khiến tôi ngây ngất.
"Em dùng gì?"-Kiwi đưa quyển menu cho tôi và lịch lãm hỏi.
"Ừm, cacao nóng ạ."-Tôi liếc qua menu.
"Phiền chị đem cho tôi 2 ly cacao nóng và 2 bánh kem vani."-Kiwi quay sang nói với chị phục vụ.
Thật ra có chút kì cục khi vào tiệm coffee mà gọi cacao. Nhưng có sao chứ? Đây đang là mùa đông mà. Thật chẳng có đồ uống nào thích hợp hơn cacao nóng.
Kiwi yên lặng nhìn tôi ăn bánh kem, mãi một lúc sau mới lên tiếng.
"Thực ra hôm nay hẹn em ra đây là vì anh có chuyện muốn nói."
Chuyện muốn nói? Với tôi ư?
Tôi đặt ly cacao xuống, nhíu mày suy tư.
"Có chuyện gì ạ?"
"Anh muốn đưa cho em thứ này."-Nói rồi Kiwi cho tay vào túi áo khoác phía sau lưng để lấy cái gì đó.
Tôi chợt giật nảy mình. Chuyện này...lẽ nào là thật? Y như tôi mơ mộng lúc trước?
Giống như trong các bộ phim lãng mạn, nhất là lại giữa khung cảnh êm đềm ngọt ngào thế này...nam nhân vật chính sẽ trao nhẫn cầu hôn cho nữ chính?
Ôi không được! Không thể được!
Em rất rất thích anh, Kiwi à! Nhưng em mới 17 tuổi thôi. Làm sao em có thể nhận nhẫn cầu hôn của anh được?
"Đây có đúng là quyển sổ hôm trước em nói đến không?"
Ra không phải nhẫn cầu hôn. Phù...
À mà khoan! Cái đó là quyển sổ màu vàng chanh mà tôi đã tìm kiếm cả tuần nay!
Quyển sổ ghi chép những điều thầm kín riêng tư, những điều ngớ ngẩn nhất của Kem!

Thôi xong rồi...bại lộ hết rồi.
Tôi đón lấy cuốn sổ và ngồi đơ ra như bị mất hồn, mắt thì cay cay gần như muốn khóc. Phải làm sao đây? Phải xử sự ra sao đây?
Rốt cuộc, Kiwi đã đọc nó hay chưa? Nếu đọc rồi, thì...
"Cái này...anh vẫn chưa đọc."-Kiwi nói bâng quơ.
Chưa đọc sao? Tôi bỗng thấy nắng mai ngập tràn, và chim chóc ca hót líu lo. May mắn quá!
"Nhưng...Antony đã đọc nó."-Kiwi thêm vào, giọng anh ấy pha chút xót xa và buồn bã.
Antony ư?
"Vậy ra...anh đã biết?"-Tôi cố nén lấy cảm xúc đang trào lên như sâm panh mới mở.
"Ừm..."
Chỉ một tiếng "ừm" lạnh nhạt cũng đủ khiến tôi gần như vỡ tan, như những mảnh thủy tinh trong suốt.
Tình cảm mà bấy lâu nay tôi cố gắng chôn giấu, cố gắng giữ kín trong tim, nay đã bị phơi bày ra ánh sáng.
Là tôi luôn luôn yêu thầm anh ấy. Luôn mong ngóng mỗi ngày đến trường được ngắm nhìn anh từ xa, dẫu chỉ một lần là đủ.
Là tôi đã ngu ngốc viết tên anh Kiwi ra cuốn sổ đó.
♥Kiwi Kiwi Kiwi....
Tôi còn đã viết tên anh ấy ở mọi chiếc bàn tôi ngồi xuống, viết nó lên góc tập vở, và còn khắc nó lên thước kẻ.
Là tôi đã ngu ngốc viết rằng, nếu phải đi bộ vòng quanh trái đất này, thì người duy nhất tôi muốn đi cùng là Kiwi.
Là tôi đã ngu ngốc viết rằng, tôi yêu món kem kiwi, bởi trong đó có tôi và anh ấy.
Là tôi đã ngu ngốc viết rằng....
I ♥ U, Kiwi


Chap 22:♥♥♥♥Love ChipKool♥♥♥♥


[Trích quyển sổ nhỏ của Kem]
5 điều tôi không thể.
♥Tôi thường dành cả tiếng đồng hồ để viết cho mình lịch ôn tập, hay thời gian biểu cho mùa hè và trang trí chúng một cách rất hào hứng. Nhưng tôi không thể thực hiện nó trong quá 2 ngày.
♥Tôi luôn luôn quên đổ nước vào bình lọc, mặc dù trước khi đi làm mẹ đã dặn đi dặn lại cả chục lần.
♥Tôi không thể ăn phở mà không có quẩy.
♥Khi đọc một cuốn tiểu thuyết tình cảm, tôi không thể không ngó qua cái kết trước khi bắt tay vào đọc. Một cái kết ngọt ngào sẽ khiến tôi có cảm hứng đọc hơn là một cái kết đẫm nước mắt.
♥Tôi không thể giữ tủ quần áo của mình ngăn nắp. Nếu hôm trước vừa gấp lại gọn gàng thì có thể hôm sau, tôi cần gấp một thứ gì đó và sẽ lục tung hết cả lên. Chuyện đó cứ lặp đi lặp lại n lần trong một năm.
5 người mà tôi không thể có nổi chút cảm tình.
1-Gigi (tất nhiên).
2-Long Hôi Nách (rất xứng đáng).
3-Cô thu tiền học ở phòng tài chính trường cấp 2 (luôn cáu kỉnh, bực bội với tất cả học sinh mặc dù bọn tôi chẳng bao giờ làm gì sai cả).
4-Osama bin Laden
5-Người sáng lập ra bộ môn ném bóng rổ.
Những lý do tôi thích Kiwi.
♥Anh ấy đẹp trai nhất trung học Isaac Newton.
♥Nổi tiếng nhưng không hề kiêu ngạo.
♥Chơi bóng rổ rất cừ.
♥Hầu hết bọn con gái trong trường đều thích anh ấy.
Những cái này là tôi viết cách đây khá lâu rồi. Một vài điều trong đó không còn đúng nữa. Nhất là mấy cái lý do trên kia. Nó thật ngớ ngẩn!
Ước sao mình có thể quay ngược trở về quá khứ. Nếu được, nhất định tôi sẽ không nhận lời chị Sam đến tiệm Romance nữa.
Thà không được ở bên cạnh Kiwi, còn hơn là để anh ấy biết tình cảm của mình.
Nhưng biết sao đây? Có lẽ tất cả sắp kết thúc rồi.
"Nghe này Kem, thực ra anh..."-Hai tay anh ấy xoay vần chiếc cốc.
Thực ra anh làm sao? Là anh không hề thích em, đúng không? Đừng nói ra thì hơn anh Kiwi. Em biết mà.
"Thực ra anh..."
"A! Anh Kiwi!"
Kiwi chưa nói dứt lời thì có tiếng gọi giật lại từ phía sau. Bất giác, cả hai chúng tôi đều hướng về phía người vừa gọi ấy.
Đó là một cô gái rất xinh xắn, đáng yêu với mái tóc đỏ rực. Cô ấy đang kiễng chân lên vẫy vẫy tay với Kiwi.

"Mai Linh?"-Kiwi ngạc nhiên.
"Anh Kiwi!"-Cô ấy lập lại một lần nữa rồi nhanh chóng chạy lại gần bàn chúng tôi.
Lần trước tôi đã gặp Mai Linh một lần, cũng ở ngay tại đây-tiệm coffee Romance. Tôi còn nhớ, Mai Linh đã bám riết lấy Kiwi rất thân mật.
Nhìn cô ấy mà tôi thấy ái ngại cho bản thân mình.
Mai Linh rất cao và xinh đẹp, theo kiểu nữ tính, thanh mảnh, dịu dàng. Nụ cười của cô ấy thì chẳng khác nào nắng mai rực rỡ giữa ngày đông.
Nhìn xuống, bất giác lại thấy mình thật kém cỏi và mờ nhạt. Tôi không dịu dàng nữ tính, không quyến rũ, không dễ thương tinh nghịch, cũng không cá tính mạnh mẽ. Thật khó để tìm ra kiểu con gái nào đúng và thích hợp với tôi nhất.
Nếu so sánh Mai Linh là nắng mai rực rỡ, thì trông tôi chẳng khác nào một cái cây khô héo giữa mảnh đất cằn cỗi, bị ánh sáng của cô ấy làm cho lóa cả mắt.
"Tình cờ thật đấy anh Kiwi! Thế nào mà lại gặp anh ở đây, hihi."-Rất tự nhiên, Mai Linh kéo một ghế ra và ngồi xuống cạnh Kiwi, cứ như thể tôi không còn tồn tại, và cuộc hẹn giữa tôi và anh Kiwi chẳng là gì cả ấy.
Mặc dù tôi không phải là đứa ích kỉ hay nhỏ mọn gì, nhưng thực lòng mà nói, tôi đang thấy mình không được tôn trọng.
"À, anh ra đây gặp một người bạn có chút việc. Cô ấy là Kem, học cùng trường và kém anh một lớp."-Kiwi hướng bàn tay về phía tôi giới thiệu.
"Rất vui được gặp bạn!"-Tôi cố gắng nở một nụ cười thân thiện.
"Chào bạn! Vậy ra bạn bằng tuổi mình rồi."-Mai Linh cũng vui vẻ đáp lại.
Trong lúc tôi đang lúng túng không biết phải xử sự ra sao thì Kiwi có điện thoại, anh ấy vội xin lỗi rồi ra ngoài nghe. Để lại tôi cùng Mai Linh ngồi đó.
"Cậu là bạn của anh ấy hả?"
"Ừm."
"Chắc hai người chỉ là bạn bè bình thường thôi đúng không?"-Mai Linh nhìn tôi dò xét.
"Ừm...bạn bè bình thường."-Tôi hờ hững đáp.
Cái cách cô ấy đặt câu hỏi khiến tôi cảm thấy khá khó chịu, là bạn bè hay gì gì đó đi chăng nữa thì sao? Việc gì phải dò hỏi như vậy. Lại còn nhìn tôi kiểu đó nữa chứ.
"Cậu cũng là bạn của Kiwi?"-Tôi thêm vào.
Nghe tôi hỏi vậy, Mai Linh mỉm cười kín đáo.
"Thực ra là trên cả như thế."-Cô ấy tự hào.
Trên cả như vậy? Ôi chúa ơi, tôi bắt đầu thấy khó thở.
"Vậy ra?"
"Đúng vậy. Mình là bạn gái của anh Kiwi."
Cái gì cơ? Bạn-gái-của-anh-Kiwi?
Trong tích tắc, tôi cảm thấy như trái tim mình đang bị ai đó bóp chặt, quay cuồng quay cuồng. Thời gian bỗng ngừng trôi, trái đất ngừng quay, ngay cả bông hoa thược dược cắm trên bàn cũng héo úa đi, Sau lưng tôi, hàng loạt tòa nhà cao tầng đang sụp đổ nhanh chóng như cảnh ngày tận thế trong MV "Next 2 you" của Chris Brown và Justin Bieber.
Thà có ai đó hắt nguyên cả côc nước lạnh vào mặt, còn dễ chịu hơn là như thế này.
Câu nói của cô ấy như mũi tên bất ngờ lao tới khiến tôi tổn thương, khiến tôi khó thở.
Một cú shock tinh thần đầy ngoạn mục.
"Vậy...vậy à?"-Tôi nói không chút cảm xúc.
"Ừ"
Mai Linh vừa dứt lời thì Kiwi cũng quay vào. Hai người bọn họ ngồi cạnh nhau, trông thật đẹp đôi.
Tôi đã nghĩ cái quái gì vậy? Làm thế nào mà tôi có thể cho mình cái quyền thích anh ấy được chứ? Hãy nhìn mà xem, một người đẹp trai, tài năng, nổi tiếng như Kiwi, làm sao có thể để ý đến một đứa tầm thường như tôi được?
Xung quanh anh ấy có biết bao cô gái xinh đẹp hơn tôi nhiều nhiều lần, như Mai Linh chẳng hạn. Cô ấy mới là sự lựa chọn hoàn hảo cho Kiwi. Hoàn toàn không thể là tôi.

"Em sao vậy Ice-cream? Trông em không được khỏe."-Kiwi lo lắng nhìn tôi.
"Không em rất khỏe mà. Anh nhìn này."-Tôi miễn cưỡng cười thành tiếng, ngăn không cho nước mắt trào ra, cố tỏ ra bình tĩnh mặc dù càng làm như vậy, trông tôi càng giống một con ngốc hơn.
Một loạt các cảm xúc hỗn loạn dồn dập kéo đến. Không được rồi, tôi phải ra khỏi đây.
"Xin lỗi, em có việc bận đột xuất phải về. Hai người ở lại nhé."-Tôi khoác túi xách lên vai và loạng choạng đứng dậy
"Ice-cream! Để anh đưa em về."-Kiwi nói với theo.
"Không cần đâu, em tự đi được mà."-Tôi xua tay.
Khi đã chắc chắn ra khỏi tầm nhìn của Kiwi, tôi òa khóc ngay lập tức.
Nước mắt không biết ở đâu cứ trào mãi ra. Tôi khóc cứ như thể chưa được khóc bao giờ.
Trời đã nhập nhoạng tối. Con đường về nhà hôm nay mới rộng thênh thang làm sao, mới lạnh lẽo, vắng vẻ làm sao.
Tôi dừng lại ở công viên, ngồi lên chiếc xích đu gần đó. Từ bé đến giờ, mỗi khi có chuyện gì không vui như bị mẹ mắng, điểm kém,...là tôi lại chạy ra đây ngồi một mình.Nắm chặt lấy hai sợi dây, lùi ra phía sau, lấy đà rồi đu lên.Yahuu!
Giống như đang là là bay trên mặt đất vậy. Cảm giác này thật thú vị, rất thoải mái, rất bay bổng, có thể khiến tôi quên đi tất cả những chuyện buồn trên thế gian trong giây lát.
Nhưng...cũng chỉ là trong giây lát mà thôi.
Được một lúc, tôi lại bắt đầu khóc. Tôi biết như thế này thật chẳng hay ho gì, thật quá yếu đuối, ngốc nghếch. Lại còn khóc vì một chuyện chẳng ra đâu vào đâu nữa chứ.
Tại sao tôi vẫn cứ mãi tin vào các câu chuyện cổ tích. Rằng Lọ Lem cuối cùng sẽ có được trái tim Hoàng Tử.
Tôi đâu có phải là Lọ Lem? Và cuộc sống của tôi cũng đâu phải là câu chuyện cổ tích.
Tôi đơn giản chỉ là Kem...với gò má đang ướt đẫm nước mắt.
"Khăn giấy không Kem?"-Một giọng nói quen thuộc cất lên.
Tôi ngước lên nhìn, ra là cậu ấy, My.
"Cậu làm gì ở đây vậy?"-Tôi nói trong tiếng nấc.
"Đến nhà tìm cậu nhưng không thấy đâu. Mình đoán là cậu ra đây."
Rồi My nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh, lấy khăn giấy lau nước mắt cho tôi. Cả hai đứa cứ ngồi đó yên lặng, trên chiếc xích đu, mắt nhìn về phía xa xăm.
"My này, tớ có thể mượn vai cậu một chút không?""Ừ..."
Dường như bây nhiêu vẫn chưa đủ, tôi dựa vào vai cậu ấy khóc ngon lành. Ít ra khi có My ở đây, tôi thấy mình không còn đơn độc nữa.
Khóc xong, tôi kể cho cậu ấy nghe hết tất cả mọi chuyện. Sau cùng, My hỏi tôi:
"Cậu có thích Justin Bieber, hay Logan Lerman không?"
"Có chứ. Hầu hết các cô gái đều thích họ."
"Vì sao?"
Vì họ đẹp trai, tài năng."
"Ừ. Đúng là như vậy đấy. Justin thì có hàng triệu fan nữ trên khắp hành tinh. Fan bình thường cũng có, fan cuồng cũng có. Cậu nghĩ xem, có bao nhiêu cô gái trong số đó từng mơ mộng mình là bạn gái của Justin Bieber chứ?"
"Rất...rất nhiều."
"Nhưng một điều đáng buồn là không ai trong số họ sẽ trở thành bạn gái của JB cả."
"Ừ..."
"Chuyện của cậu cũng như vậy đấy Kem à. Cậu thích Kiwi vì anh ấy nổi tiếng, đẹp trai, lịch lãm, chẳng khác nào việc cậu thích JB hay LL cả. Thử xem nhé, cậu biết anh ấy thích ăn món gì không?"
"Không..."-Tôi buồn rầu.
"Màu sắc yêu thích?"
"Mình không biết, mình thấy anh ấy hay mặc đồ đen."

"Cậu biết gì về anh ấy, về bạn bè, về gia đình?"
"Một chút."
"Mình nghĩ cậu nên dừng việc này lại, Kem à. Tình cảm của cậu dành cho anh ấy chỉ dừng lại ở mức yêu mến, ngưỡng mộ thôi. Nếu cứ tiếp tục, nó sẽ không đi đến đâu cả, chỉ khiến cậu thêm buồn."
Có lẽ vậy. Tôi đã ngộ nhận rồi. Tôi không hề thích anh ấy, tôi chỉ ngưỡng mộ thôi. Tôi thích Kiwi đơn giản vì các cô gái đều thích anh ấy, coi anh ấy như là thần tượng.
Có thật thế không?
Vậy ra những lúc tim đập thình thịch khi ở bên cạnh Kiwi cũng là vì hâm mộ?
Cảm giác ấm áp, hạnh phúc khi được Kiwi bế xuống phòng y tế, cùng Kiwi nghe nhạc, dựa vào lưng anh ấy ngủ thiếp đi, cũng là vì hâm mộ?
Cảm giác khi nghe anh ấy gọi tôi là Ice-cream, hay khi anh ấy dặn tôi đi về cẩn thận, cũng là vì hâm mộ?
Rồi lúc đạp xe đến trường cùng Kiwi, nghe anh ấy kể về Colorado tươi đẹp, thứ cảm xúc ngọt ngào lúc ấy, cũng là vì hâm mộ?
Chắc thế. Có lẽ thế. Là tôi hâm mộ anh ấy. Chỉ vậy thôi. Một lý do rất giản dị.
Sự thật này thật quá phũ phàng. Nhưng dẫu sao cũng cảm ơn cậu, My à. Cảm ơn vì đã cho mình thấy điều đó.

Tối hôm ấy, tôi đã gọi điện cho Kiwi, nói hết với anh ấy, rằng đúng là tôi thích anh ấy thật, nhưng chỉ dừng lại ở hâm mộ mà thôi, mong anh ấy không hiểu lầm.
Tôi cũng không khóc nữa, khóc nhiều mắt sẽ sưng lên và khiến tôi thấy khó chịu. Kiwi không nói gì nhiều, anh ấy có vẻ khá buồn và lo lắng.
"Giữ gìn sức khỏe nhé Ice-cream. Ngủ ngon."-Đó là câu cuối cùng Kiwi nói với tôi.
Thế là xong. Mọi chuyện kết thúc ở đây. Thật là vui vẻ và nhẹ nhàng.
Từ mai đến lớp gặp Kiwi, tôi đã có thể mỉm cười với anh ấy và tự tin rằng: "Anh Kiwi, nhìn em này! Em rất vui vẻ! Rất rất vui vẻ anh có thấy không? Chúc anh, và Mai Linh nữa, hạnh phúc! Hai người thực sự rất đẹp đôi đấy!"
Tôi biết, việc này có thật khó khăn, nhưng không sao, thời gian trôi qua, tôi sẽ làm được...
Dẹp hết mọi chuyện không vui sang một bên đi. Ngày mai sẽ là một ngày tươi sáng...!

Chap 23:♥♥♥♥Love ChipKool♥♥♥♥


Cuối cùng thì cái ngày-trọng-đại ấy cũng đã đến. Tôi cho rằng đó sẽ là một ngày tươi sáng hơn mọi ngày. Nhưng thực sự thì nó đã quá tươi sáng tới mức chói lóa và không thể tin nổi.
Ngày hôm nay, tạp chí Teeny ra số mới. Việc đó không có gì đặc biệt cả, Teeny vẫn ra số mới đều đều mỗi tuần, và mọi người cũng mua nó đều đều mỗi tuần để cập nhật thông tin, thư giãn, giải trí. Teeny là một tạp chí rất được giới học sinh, sinh viên ưa chuộng. Sẽ thật là "cool" khi bạn đến trường với Teeny ở trên tay, quyển báo với bìa bóng loáng, màu sắc rực rỡ bắt mắt quả là một phụ kiện thời trang không thể thiếu giúp bạn trở nên nổi bật.

Quay trở lại vấn đề chính, về cái bài báo phỏng vấn tôi ấy. Tôi chỉ nghĩ đơn giản rằng mình sẽ được lên báo, tên tuổi, hình ảnh của mình cũng được biết đến rộng rãi hơn, mọi người sẽ biết đến những bài hát tôi sáng tác, và tất nhiên, họ sẽ nghe chúng, gật gù nói rằng: "À, hay đấy!". Chỉ vậy thôi cũng khiến tôi hạnh phúc bay thẳng lên mây xanh rồi.
Nhưng...nó không hề đơn giản như tôi nghĩ.
Bài báo ấy-nó đã làm thay đổi cuộc đời tôi một cách đáng kinh ngạc, đánh dấu một bước ngoặt lớn và mở ra cánh cửa đến với thế giới showbiz lộng lẫy, hòa nhoáng nhưng cũng đầy phù phiếm.

Nói cách khác, tôi-Kem-sắp trở thành một ngôi sao.
Khi bước những bước chân đầu tiên vào cổng trường, tôi đã linh cảm thấy có gì đó khác lạ. Đó là cách những anh chị khóa trên cầm quyển Teeny trên tay, chụm lại với nhau sôi nổi bàn tán, khi nhìn thấy tôi thì các anh chị ấy không giấu nổi vẻ ngạc nhiên và thốt lên: "Kem lớp 11E kìa!"
Rồi khi đặt chân đến hành lang khu nhà C, tôi còn cảm thấy sự khác lạ đó rõ hơn nhiều nhiều lần. Nó đang xảy đến với tôi, hệt như một trận động đất 10 độ richter.
Khu hành lang, rồi khu lớp học, đâu đâu cũng thấy Teeny. Sự việc tôi-một con bé vô danh được lên báo cùng với bài hát Mũ Len Nhỏ đã khiến cho trường trung học Isaac Newton gần như vỡ tung.
Lúc đi ngang qua các lớp học, tôi thấy rất nhiều bạn và anh chị lớp trên đang chụm lại vào những chiếc laptop, trên tay là tạp chí Teeny còn mới nguyên. Họ đang xem clip Mũ Len Nhỏ của tôi! Một cách đầy hào hứng!
"Cô bé đây rồi!"-Một bàn tay ai đó kéo lấy tay tôi.

Sau đó một nhóm các anh chị khóa trên ào ào xông tới, thay nhau ôm chầm lấy tôi, đèn flash từ máy ảnh nháy liên hồi. Tôi thật chẳng hiều nổi cái gì đang diễn ra nữa nên cứ đứng yên ở đó.
"Để yên nào mày! Đừng chen tao thế chứ?"-Một chị hét lên rồi tiếp tục tạo dáng xì tin chụp ảnh.
"Tao cũng muốn một kiểu! Bọn mày tránh ra giùm cái!"-Lại thêm một anh nữa chen vào.
Quá bất ngờ vì được vây kín, nhưng tôi vẫn tỏ ra rất thân thiện và khi được một anh nào đó yêu cầu, tôi đã cười thật tươi.
"Kem! Em có thể cho chị xin chữ kí được không?"-Chợt một quyển sổ và cây bút bi được giơ ra trước mặt tôi.
Xin chữ kí? Ôi trời!
"Em...em ư?"-Tôi luống cuống chỉ tay vào chính mình.
"Ừ!"-Chị ấy vui vẻ đáp.
"Cả mình nữa bạn ơi!"-"Chị nữa!"-"Anh nữa nè!"
Chỉ trong giây lát, có đến 5,6 cuốn sổ được chìa ra chờ tôi đặt bút kí vào đó
Cảm giác choáng ngợp khủng khiếp! Có người xin chữ kí tôi? Thật có trong mơ tôi cũng chưa từng nghĩ tới! Người ta thường xin chữ kí những người mình yêu quí, hâm mộ. Vậy lẽ nào tất cả bọn họ đều yêu mến tôi ư?
"Chắc chắn rồi! Em sẽ kí!"-Tôi cười toe và run rẩy cầm lấy cây bút.

Trước khi kí, tôi còn hỏi tên người đó là gì rồi viết rất cẩn thận dòng chữ:
"Thân tặng anh/chị/bạn....
Kem ♥ "
Kí xong, tôi còn vẽ thêm vào đó hình trái tim bé xíu nữa. Trông nó mới tuyệt làm sao!
"Cảm ơn em nhé! Chị rất thích bài hát Mũ Len Nhỏ của em."-Chị vừa nãy cầm tay tôi khẽ thốt lên.
"Giọng bạn hay lắm! Bài hát cũng vậy!"-Một bạn thêm vào.
"Cả trường đều tự hào về em, Kem ạ!"
Chẳng biết nói gì hơn, tôi chỉ biết nhìn bọn họ cười trìu mến. Trong lòng tôi lúc này trào dâng lên một thứ hạnh phúc lạ kì. Tôi được yêu mến! Tôi được xin chữ kí!
"Kem đây rồi!"-Tiếng My và Siro reo lên. Rất nhanh chóng, hai cậu ấy kéo tôi vào lớp, thoát ra khỏi đám đông hỗn loạn.
"Mình còn tưởng bọn họ đã đè bẹp cậu Kem ạ."-My lo lắng.
"Không hề! Bọn họ rất đáng yêu nhé, vài người còn xin chữ kí và chụp ảnh với mình nữa."
"Vậy á? Xem ra cậu đã bắt đầu có những fan hâm mộ đầu tiên rồi! Hihi."-My tủm tỉm cười.

"Cậu không biết được là mình đang hạnh phúc thế nào đâu!"
"Tất nhiên là bọn mình biết chứ. Nhìn lớp mình mà xem này!"-Siro chỉ tay về phía cuối lớp có bọn con trai đang túm tụm vào chiếc laptop.-"Mình đã nói rồi, cậu đang làm nên một cơn sốt đấy Kem!"
Thật là một chuyện khác thường. Mọi ngày bọn nó đều chạy nhảy, đùa nghịch tưng bừng như những con choi choi, nhất là thằng Long. Thế mà hôm nay bình yên đến lạ kì?
"Tụi nó đang làm gì vậy?"
"Xem cậu hát chứ làm gì."
"Nhìn kìa bọn mày! Kem của chúng ta đến lớp rồi kìa!"-Nhìn thấy tôi, thằng Long Hôi Nách rú lên.
Cái gì mà "Kem của chúng ta"? Đau tim quá.
Nhanh chóng, cả lũ con trai vây quanh tôi, ánh mắt của chúng nó khác hẳn với mọi ngày, rất thân thiện mới ghê chứ. Một đứa lôi tạp chí Teeny ra, giở trang có bài phỏng vấn, hết nhìn hình tôi rồi lại ngước lên, bắt đầu soi xét.
"Có đúng là Kem không vậy? Trông xinh hơn ngoài đời bao nhiêu."
"Chắc người ta photoshop đấy."
"Kem nhà mình đầu tóc rồi make up lên trông khác hẳn. Xinh ghê cơ!"

Lại còn "Kem nhà mình" nữa? Shock quá đi mất!
"Là Kem chứ ai mà còn hỏi?"-Siro lên tiếng, giật lấy tờ tạp chí và đưa nó cho tôi xem.
Trên bìa báo, dưới góc bên phải là hình ảnh của tôi kèm với cái tít to oành:
"Gặp gỡ Kem- cô bạn 17 tuổi chơi guitar và hát cực hay."
Những ngày gần đây, trên Youtube đang xôn xao về clip ca nhạc Mũ Len Nhỏ của bạn gái có cái tên rất thú vị: Kem. Hầu hết các bạn đều tỏ ra rất thích thú với bài hát đáng yêu đó. Theo một số bạn thì cả giọng hát lẫn ca khúc đều rất hay và đặc biệt, tươi tắn, tràn ngập sức sống, khiến người nghe cảm thấy vui vẻ và thoài mái. Hãy cùng trò chuyện với Kem để hiểu rõ hơn về cô bạn đáng yêu này nhé!
Profile
Tên đầy đủ: Hạ Kem
Ngày sinh: 15/6/1995
Học sinh lớp 11E, trung học Isaac Newton
Phóng viên (PV): Xin chào Kem! Video clip hát và chơi guitar trên hồ nước của bạn đang được mọi người rất yêu thích đấy! Cụ thể là chỉ trong vòng 3 ngày, clip của bạn đã có hơn 100.000 lượt xem và hơn 1000 bình luận. Bạn nghĩ sao về điều này?
Kem: Chào các độc giả của Teeny! Mọi thứ xảy đến thật là bất ngờ vì người up video đó lên không phải mình mà là cậu bạn thân của mình-Siro. Mình rất vui vì không nghĩ được rằng có nhiều người lại yêu mến mình đến thế. Nhất là lúc mới biết, mình thấy khá là shock.

PV: Kem có thể chia sẻ về ý tưởng clip đó không?
Kem: Ồ, thực ra bọn mình đã không hề chuẩn bị hay lên ý tưởng gì trước cả. Lần đó Siro và mình đến trang trại bò sữa của ông nội chơi, tiện thể Siro mang theo máy quay mới đến quay thử. Lúc bọn mình xuống hồ nước chèo thuyền, bỗng dưng bạn ấy nổi hứng muốn quay mình hát. Mũ Len Nhỏ đơn giản chỉ là một sản phẩm rất tình cờ khi đó mà thôi. Nhưng được chú ý như vậy, mình thấy rất hạnh phúc. (cười)
PV: Một chút về bản thân Kem nhé. Bạn đã học chơi guitar bao lâu rồi? Và bạn đã qua trường lớp đào tạo thanh nhạc nào chưa?
Kem: Mình học guitar đã được 3 năm rồi. Còn về thanh nhạc thì mình cũng biết một chút ít qua những giờ học nhạc năm cấp 2.
PV: Thần tượng âm nhạc của Kem là ai vậy?
Kem: Mình thần tượng nghệ sĩ piano Yiruma, phong cách âm nhạc của ông ảnh hưởng rất nhiều đến mình. Các bản piano của Yiruma rất trữ tình, nhẹ nhàng, êm đềm, khi thì buồn man mác, nhưng cũng có lúc vui tươi, ngọt ngào, tràn ngập sức sống ^^.

PV: Thú vị thật đấy Kem à! Bạn có thể nói đôi điều về mỗi ngày của bạn được không?
Kem: (Cười) Mỗi ngày của mình cũng giống bao bạn khác, không có gì đặc biệt cả. Mình đến trường vào buổi sáng, buổi chiều thì đến câu lạc bộ Tiếng Anh hoặc ở nhà học bài, nghỉ ngơi, vui chơi cùng bạn bè,...
PV: Bạn có dự định gì cho tương lai chưa? Có bao giờ bạn mơ ước trở thành ca sĩ nổi tiếng không?
Kem: Mình yêu âm nhạc, yêu ca hát. Đó là sở thích, đam mê từ bé của mình rồi. Còn việc theo đuổi nó và trở thành ca sĩ, mình cũng từng mơ ước, nhưng thật khó nói, còn tùy thuộc vào yếu tố may mắn vì mình còn rất trẻ, có vô vàn sự lựa chọn trước mắt. Mỗi bài hát mình viết ra, cũng giống như việc trồng một cái cây nhỏ. Nếu mình thực sự chăm sóc cái cây ấy bằng tình yêu và lòng nhiệt thành, cái cây ấy sẽ lớn lên xanh tươi, vậy thôi ^^!
PV: Vậy Kem có ý định up thêm nhiều clip nữa không? Hẳn sau bài phỏng vấn này, sẽ có thêm nhiều người biết tới bạn và yêu thích clip của bạn đó.
Kem: Chắc chắn rồi!
PV: Cảm ơn Kem vì buổi phỏng vấn thú vị này. Chúc bạn học tốt và đạt được những ước mơ của mình!

Trên đây là toàn bộ bài phỏng vấn của chúng tôi. Thực ra thì nó hơi ngắn so với tôi tưởng tượng. Bởi hôm đó anh Việt Phương đã hỏi tôi rất nhiều thứ khác, như về trường trung học Isaac, về bạn bè, gia đình, cả mèo béo Jimmy nữa. Nhưng chắc vì khuôn khổ có hạn nên không đăng tải hết được.
"Mình rất thích so sánh ví von với cái cây của cậu, triết lý ra phết!"-My chống cằm gật gù.
"Lẽ ra Teeny nên đến tận lớp chúng mình phỏng vấn mới đúng. Biết đâu người ta tóm được mình và hỏi về Kem nhỉ."-Long Hôi Nách mơ màng, cặp mắt ti hí cùng cái môi dày cộp của nó cứ trề ra khiến tôi buồn cười không chịu được.-"E hèm. Kem là một người bạn rất tốt, cậu ấy học giỏi, luôn vui vẻ giúp đỡ các bạn xung quanh, năng nổ nhiệt tình tham gia các hoạt động ngoại khóa, chúng em rất tự hào về bạn ấy!"
"Thôi đi Long! Khiếp quá đấy!"-Tôi lấy quyển Teeny đập cho cậu ta một cái.
"Lên báo là phải khao nhé!"-Huy Tuti lên tiếng, nó là một tay họa sĩ nghiệp dư chuyên môn phóng tác, vẽ vời bừa bãi lên chân dung người nổi tiếng trong sách Văn cũng như Lịch Sử. Tôi đã cá với nó là kiểu gì cũng có ngày cô Hà Anh bắt được và cho nó một trận tơi tả.

"Ừ, tất nhiên rồi. Chuyện vui thế này cơ mà."-Siro bật cười.
"Vui nhỉ?"
"Haha người nổi tiếng cơ đấy! Mỉa mai quá ha?"
Tôi giật mình quay đầu lại. Thì ra là hội Gigi.
"Có mỗi một clip hát hò vớ vẩn mà cũng được tung hô ầm ĩ trên báo? Chuyện gì đang diễn ra ở cái thế giới này vậy?"-Gigi làm ra vẻ khó hiểu.
"Kiểu này chắc về phải học đàn guitar rồi hát một bài hát, biết đâu mai kia lại được lên Teeny làm người nổi tiếng nhỉ? Hô hô."
"Thôi đi!"-Siro bực mình quát ầm lên.-"Các cậu để cho Kem yên đi có được không?"
"Nghe này Gigi, Kem thực sự rất tài năng, nhưng lại chưa bao giờ được phát hiện, cậu ấy đã bị lãng quên trong bóng tối quá lâu rồi, bây giờ là lúc cậu ấy cần phải bước ra và tỏa sáng, hiểu không?"-My cũng đáp lại.
"Tài năng? Cậu ta mà được gọi là tài năng ư? Thật là điên rồ quá mà!"
"Mình chưa bao giờ nhận mình là tài năng hay thế này thế nọ cả. Việc được Teeny phỏng vấn chẳng qua là vì mình may mắn mà thôi. Nó cũng chẳng phải cái gì to tát lắm đâu. Các cậu đừng cãi nhau nữa!"-Tôi luồn qua người Siro và bước chậm chạp về chỗ ngồi của mình.

Mặc dù nói thế, nhưng sự thật là hiệu ứng của nó vẫn đang diễn ra ào ạt như đợt sóng thần. Nếu chỉ đọc bài báo đó không thôi thì đúng là chẳng có gì to tát cả.
Nhưng mọi chuyện không chỉ dừng lại như vậy, bởi không chỉ tạp chí Teeny đưa tin về clip ca nhạc của tôi, mà còn có các tờ báo online, các forum, diễn đàn nữa.
Thêm vào, Mũ Len Nhỏ nhanh chóng được lùng sục, google search, youtube search,...khiến cho lượng view tăng nhanh chóng mặt, tính tới chiều đã đạt tới hơn 500.000 lượt. Nó sẽ tăng nữa, 1 triệu, 2 triệu,...chẳng ai biết được.
Chỉ sau một đêm-tôi-Kem-đã trở thành ngôi sao trên mạng, mau chóng trở thành tâm điểm của sự chú ý.
Dù còn khá là choáng váng, nhưng tôi biết, cuộc sống của tôi, sắp sửa đón nhận rất nhiều thay đổi đáng kể.
Bắt đầu từ buổi sáng tươi đẹp ngày hôm nay.

Theo m.wattpad.com

Xem tiếp 24 - 29

0 comments:

Post a Comment

domain, domain name, premium domain name for sales

Popular Posts