Kênh Tên Miền chuyên cung cấp tên miền đẹp, giá rẻ! Hãy liên hệ kỹ thuật: 0914205579 - Kinh doanh: 0912191357 để được tư vấn, hướng dẫn miễn phí, Cảm ơn quý khách đã ủng hộ trong thời gian qua!
Tuesday, December 20, 2011




Chap 12:♥♥♥♥Love ChipKool♥♥♥♥
Đem theo một giỏ bánh mẹ làm, tôi cùng Siro đạp xe ra vùng ngoại ô. Bọn tôi đạp xe song song nhau và tán gẫu mấy chuyện lặt vặt. Tôi cũng không quên vác theo chiếc đàn guitar thân thuộc.Những ngày giữa tháng Mười, cái lạnh của mùa đông đã bao trùm hết cả những con đường chúng tôi đi qua. Thật chẳng có gì tuyệt hơn khi vừa thong thả đi xe đạp vừa ngắm nhìn khung cảnh hai bên đường, những đồng cỏ rộng mênh mông trải dài đến tận chân trời, những khóm hoa dại xinh xắn ít ỏi.


Đến trang trại, tôi cùng Siro đem bánh đến biếu ông bà. Bà nội đã pha sẵn trà ấm để dùng 
cùng với món bánh vani ngon tuyệt. Bọn tôi ngồi trong nhà, gần cửa sổ trông ra đồng cỏ xanh mướt, trò chuyện vui vẻ cùng ông bà và thưởng thức bánh . Siro là một cậu con trai rất nhã nhặn và lễ độ, cậu ấy rất được lòng ông bà tôi, nhất là ông.
Siro là thiên tài về công nghệ và máy móc. Cậu ấy còn từng bắt tay vào sửa giúp ông cái radio và chiếc xe Chaly thấp tè tè bị hỏng. Mặc dù mấy món đồ đó cổ lỗ sĩ lắm rồi, nhưng nó gắn với kỉ niệm một thời của ông, nên ông quý trọng lắm.

"Con bé My đâu hả Kem? Mọi khi thấy mấy đứa quấn quít nhau lắm mà."-Bà lên tiếng hỏi bọn tôi.
"Dạ..."
Tôi bối rối quay sang nhìn Siro.
"À bạn ấy không được khỏe, nên không đi cùng bọn cháu được. My cũng nhờ cháu gửi lời hỏi thăm sức khỏe ông bà đó ạ, hì hì."-Siro đáp một cách khéo léo.
"Bây giờ trời lạnh rồi, mấy đứa phải giữ gìn sức khỏe, kẻo ốm thì phiền đấy."

"Vâng ạ."
Sau đó tôi và Siro ra ngoài đồng cỏ, đi dạo và để Siro có dịp trổ tài quay phim về thiên nhiên và những cô bò sữa béo mập. Những nàng bò trong trang trại của ông được chăm sóc rất đặc biệt như uống nước sạch, nghe nhạc Mozart. Có lẽ vì thế mà sữa bò của ông rất hảo hạng. Lần nào đến chơi là ông cũng cho mỗi đứa một bình sữa đầy ự, tha hồ mà vác về.

Tôi cùng Siro đi dạo một vòng. Trong khi tôi cứ thao thao bất tuyệt về chuyện sáng nay ở tiệm coffee Romance thì Siro cứ mải miết với chiếc máy quay, cứ một chốc cậu ấy lại thốt lên "Ôi trời ạ" rồi cười phá lên. Cậu ấy vẫn chẳng đả động gì đến việc của My và việc cô ấy ghi tên vào club của hội Gigi cả.

Ra đến hồ, Siro rủ tôi chèo thuyền. Cậu ấy thích nhất vụ này, lần nào đến đây chơi là nằng nặc đòi chèo thuyền. Tôi vẫn đem theo đàn guitar ở trên lưng, từ từ bước lên chiếc thuyền gỗ của ông gần đấy, tháo dây buộc và bắt đầu hành trình du ngoạn quanh hồ nước trong xanh.
"Lạnh quá Siro ạ!"-Tôi vừa cầm mái chèo vừa khẽ thốt lên.
"Kem?"
"Gì cơ?"
"Khung cảnh đẹp thế này, lại có sẵn máy quay, hay cậu hát một bài đi."
"Hát để cậu quay á?"
"Ừ. Có gì đâu. Quay cảnh mãi mình cũng thấy chán."


Thực ra mỗi lần đến đây là cảm xúc âm nhạc trong tôi dạt dào lắm. Tôi đã nhiều lần hát cho My, Siro và ông bà nghe ở đây. Họ là những khán giả đầu tiên mà tôi vô cùng yêu mến.
"Vậy chờ mình một chút nhé!"
Nói rồi tôi gỡ cái bao đàn trên lưng xuống, lôi cây đàn guitar màu vàng chanh ra, hắng giọng vài tiếng rồi bắt đầu dạo nhạc. Nhìn bộ dạng quay phim cứ ngả ngả nghiêng nghiêng của Siro làm tôi bật cười.
"Đây là bài hát Mũ Len Nhỏ."-Tôi vui vẻ giới thiệu.
Ừm hừm...
Lalalala lala la...
Mùa đông lạnh thật lạnh
Nhưng Mũ Len Nhỏ chẳng thấy lạnh chút nào
Vì cậu ấy đang đội chiếc mũ len ấm áp
Mái tóc nâu dài bay bay trong gió
Tung tăng đi trên những con đường vắng
Miệng vui tươi ca hát
Với mơ ước rực sáng trong tim
Mũ Len Nhỏ-tên cậu ấy đấy
Chẳng phải thiên thần có đôi cánh trắng
Có thể bay vút lên tận trời xanh
Cậu ấy có đôi cánh của riêng mình
Đôi cánh không sắc màu
Diệu kì và xinh đẹp
Đôi cánh ấy được kết bằng những nốt nhạc
Chắp cánh cho Mũ Len Nhỏ
Bay lên 
Tới những vì sao...
Lalala lala la...

Giai điệu của Mũ Len Nhỏ rõ ràng rất vui tươi, nhẹ nhàng , hợp với phong cách âm nhạc của tôi. Tôi mới viết bài hát này cách đây không lâu, và theo như cảm nhận của tôi thì nó là ca khúc tốt nhất mà tôi từng viết từ trước đến giờ.
Và Siro cũng cảm thấy thế thì phải. Tôi thấy cậu ấy khẽ "Wow" lên một tiếng.
"Tuyệt thật đấy Kem! Tại sao cậu lại không đi thi Việt Nam idol nhỉ?"
"Trời ạ cậu đừng đùa mình chứ."-Tôi đập vào vai Siro một cái.
Đi thi idol gì chứ.

Từ hồi đi học đến bây giờ, tôi còn chưa bao giờ được giao hát chính trong mỗi lần thi văn nghệ nữa là. Lần nào cũng là Gigi hết. Tôi chẳng bao giờ có lấy một cơ hội cả, luôn luôn phải đứng sau hát bè và không hề được cầm mic. Lần duy nhất tôi được hát trước toàn trường đó là lần lên trả lời câu hỏi vui có liên quan đến động vật. Và chị MC đã yêu cầu tôi hát bài "Một con vịt" trước khi nhận quà.

Thế đấy! Thật là tự hào quá đi!
"À Kem này."
"Hứ?"
"Mình định hỏi cậu chuyện này."
"Sao cơ?"
"My dạo này có vấn đề gì à? Đến giờ mình vẫn chẳng hiểu tại sao cậu ấy có thể mặc váy và trang điểm như thế. Mà hôm qua còn ghi tên vào club của Gigi nữa. Hai cậu đang giận nhau đúng không?"

"Ừm..."-Tôi ngập ngừng. "Tại mình cả đấy Siro ạ. Hôm ấy mình làm tóc, trang điểm cho My đấy. Mình chỉ muốn cô ấy trông xinh đẹp hơn thôi mà, ai ngờ..."

"Tại sao phải thế? Trông chẳng hợp với cậu ấy chút nào cả. Khó coi lắm."-Siro nhăn nhó.

"Ừ, chắc tại thẩm mĩ của mình tệ quá. Bây giờ chẳng biết phải làm gì để My hết giận nữa."-Tôi mếu máo.
"Con gái bọn cậu đúng là khó hiểu thật."

Siro làm sao mà hiểu nổi cơ chứ. Cậu ấy dành thời gian chơi với máy móc, phần mềm nhiều hơn là chơi với bọn tôi, cho nên thực sự mà nói, độ nhạy cảm của cậu ấy khá tệ.
Một ý nghĩ lóe sáng trong đầu tôi.
Siro, cậu thấy My là người như thế nào?"-Tôi chăm chú theo dõi.
"My á. Thế nào là thế nào?"
"Thì về tính cách, vẻ đẹp tâm hồn, gì gì đấy."
"Sao cậu hỏi linh tinh thế. Mình thấy cậu ấy bình thường."
"Bình thường là thế nào! Nói rõ ra coi!"-Tôi hơi gắt lên làm Siro giật mình.
Tự nhiên cậu ấy sờ lên trán tôi, miệng lẩm bẩm:
"Cậu có ổn không đấy?"


Tôi vội gạt tay Siro ra, tiếp tục tra khảo tiếp. Tôi cần phải biết tình cảm cậu ấy dành cho My có giống như My dành cho cậu ấy không?
"Thực ra, My là một cô gái tốt..."-Siro mơ màng, và tôi cũng vậy, thấy nhen nhóm hy vọng.
"Khiêm tốn, thật thà, dũng cảm...và..."-Cậu ấy tiếp
"Yêu Tổ quốc, yêu đồng bào. Học tập tốt, lao động tốt?"
"À, giữ gìn vệ sinh thật tốt nữa!"-Siro reo lên.
Đến mức này thì không thể chịu đựng được cái ông cụ non nảy rồi.
Tôi bực mình chèo thuyền vào bờ, chấm dứt cuộc tra khảo bất đắc dĩ mà chắc chắn sẽ chẳng ra đâu vào đâu.
Buổi tối.

Trong khi tôi đang loay hoay một mình trong phòng với một đống tạp chí, bỏng ngô rơi vung vãi, đột nhiên tôi thấy cần quyển sổ tay.
Tôi cần phải ghi chú vài thứ linh tinh vào đó. Nó là một quyển sổ màu vàng cỡ nhỏ thôi, tôi có dán mấy bức hình G-Dragon vào đó, và trời ạ nó rất rất quan trọng với tôi! Nó không hẳn là nhật kí, nhưng nó cũng gần gần là như vậy, bởi tôi ghi vào đó tất cả những thứ hỗn tạp và thậm chí cả những thứ ngớ ngẩn nhất.
Tất tần tật những cái gì tôi ghét, những rắc rối hàng ngày, và cả chuyện tình cảm của tôi nữa đều được trút hết vào trong quyển sổ ấy.
Vấn đề là: TÔI KHÔNG TÌM THẤY NÓ!!!
Trời ơi!!! Tôi đang phát điên đây! Có ai đó nói với tôi nó đang ở đâu không?
Ok, bình tĩnh nào Kem. Phải bình tĩnh nhớ lại xem mình đã nhét nó vào đâu.
Nào Kem, động não đi! Mình đã để nó ở đâu vậy? Ở đâu?
"Thôi chết!"
Tôi thốt lên khi bất chợt nhớ ra một điều: tôi đã đem nó theo khi đến Romance!
Tôi tự lấy quyển tạp chí ra và phang bôm bốp vào đầu mình. Ngu hết thuốc chữa luôn, một quyển sổ quan trọng như thế mà lại đem nó ra ngoài, thôi xong rồi.
Một ai đó có lẽ đã thó được nó và chắc giờ này đang hả hê lắm khi lật giở từng trang viết ngớ ngẩn của mình, khám phá ra biết bao nhiêu điều cực-kỳ-quan-trọng về Kem.

Hy vọng nếu có ai vớ được nó thì hãy làm ơn làm phúc trả lại nó cho mình. Tôi xin thề là sẽ cảm ơn và hậu tạ hết mức có thể!
Nhưng ai đã lấy quyển sổ đó? Tôi hết sức băn khoăn và ngạc nhiên. Ngày hôm nay tôi chỉ đến có mỗi tiệm Romance, nhà Kiwi và trại bò sữa. Chắc chắn không thể mất ở trang trại bò sữa được, bởi tôi không hề mang nó đi theo buổi chiều. Tôi cũng chẳng đời nào tin ông chủ quán và chị phục vụ chân dài ở đó lại đi thó đồ của tôi, vả lại khi tôi rời khỏi quán đến nhà Kiwi, cái túi xách vẫn còn đóng khóa nguyên vẹn mà.

Không lẽ nào...
O_O Kiwi?Anh ấy đã lấy quyển sổ tay đó của tôi sao?
Có thể không? Nếu đúng như thế thì tôi đến chết mất.
Ôi khônggg!!!

Chap 13:♥♥♥♥Love ChipKool♥♥♥♥


Thứ hai. Tôi đến trường với một tâm trạng chán nản, ỉu xìu.
Đi qua nhà My nhưng tôi chẳng dám ngoái đầu nhìn lại, có lẽ cô ấy đã đi học cùng hội Gigi rồi.
Renggg...
Chuông reo vào lớp. Tôi mệt mỏi và chán nản buông mình xuống, bị cúm rồi!
Cứ hắt xì mãi, mũi thì sụt sịt, mệt thật. Đã thế bọn con trai còn ầm ầm lên như mấy con choi choi vậy. Đau hết cả đầu.
Hắt xì...
Ồ sao My chưa đến vậy? À mà thôi mình quan tâm làm gì cơ chứ? Cô ấy hít le mình rồi mà.
"Ê coi chừng!"
"Hả."-Tôi há hốc mồm ra.
Bốp.
Quả giầy của một đứa nào đó lao vun vút và phi thẳng vào mặt tôi, giữa trán!
Tôi quay cuồng quay cuồng, phát giày đó làm trời đất xung quanh tôi chao đảo.
Là thằng Long Hôi Nách!
Kiếp trước con có làm gì nên tội với nó không mà sao kiếp này con toàn ăn phải dép của nó không vậy trời? Học trong cái lớp này cùng nó còn nguy hiểm hơn đụng độ xã hội đen.

Tôi chẳng buồn nói một câu nào, vì bây giờ đâu còn hơi để nói, tôi gục mặt xuống bàn. Tôi nghe thấy tiếng thằng Long líu ríu xin lỗi tôi. Xin lỗi ư? Tao chán ngấy mấy lời xin lỗi của mày rồi, làm ơn biến đi cho tao nhờ.

Tự nhiên bọn con trai ồ lên rõ to, rồi cả tiếng giày cao gót lộp cộp của hội Gigi nữa, tụi nó đang trình diễn thời trang đây mà, chẳng có hứng mà xem.
"Kem! Kem!"-giọng Gigi
"Hả?"
Tôi ngẩng mặt lên với bộ dạng đờ đẫn.
Ai kia?
"My...My "xù"..."-tôi lắp bắp.
"My "xù"?"-Gigi quay đi và cười đểu tôi."Nhìn lại bản thân mình đi, xem bây giờ thì ai là người xù nào?"


Tôi chẳng dám tin vào mắt mình nữa, nó cứ hoa hoa thế nào ý. Đứa con gái đứng trước mặt tôi có phải là My không?
Tóc duỗi thẳng, óng mượt.
Gương mặt make up nhẹ, má hồng, môi cam bóng và lông my được chuốt mascara cao vút.
Và cậu ấy còn đi giày cao gót nữa, một đôi cỡ 5 phân màu hồng.

Cậu ấy thay đổi nhanh quá. Mới chỉ một hôm chủ nhật mà Gigi có thể biến hoá My trở nên dễ thương như thế này sao?
Thật sự là rất dễ thương...gấp tôi nhiều nhiều lần...
Nhưng có cái gì đó xa lạ lắm, ánh mắt cô ấy nhìn tôi...thật xa lạ, một ánh mắt khác hoàn toàn với My trước đây.

"Thế nào? Dễ thương không Kem?"-Gigi vừa vuốt vuốt mấy lọn tóc vừa nói với vẻ rất tự đắc.
Hắt xì...
Lại hắt xì nữa rồi.
Tôi liếc sang bên trái nhìn Siro, nhưng cậu ấy đang hướng ánh mắt về phía My, cô ấy bây giờ xinh đẹp quá mà, không ngắm sao được.

Chán nản, tôi lại gục mặt xuống bàn, mặc kệ cho bọn họ muốn làm gì thì làm, muốn nói gì thì nói. 
Chỉ có thể nói lên hai từ: mệt và buồn.
Thực sự là rất buồn đó. Lạc lõng quá, tất cả bọn họ đều là những con thiên nga cao ráo, xinh đẹp, còn tôi thì...
Phải rồi, tôi là Kem NQ mà...thực sự rất NQ.
Nước mắt rơi từ khi nào không biết, ướt hết cả tập vở.

Giờ ra chơi, tôi không ở lại lớp để nghe hội Gigi bàn luận về chuyện thời trang và kiểu tóc mới của My thêm nữa. Tôi cố gắng tránh xa bọn họ, càng xa càng tốt.
Tôi quyết định đến lớp Kiwi, tìm anh ta và hỏi về chuyện cuốn sổ tay. Cầu trời hoặc là anh ta không giữ nó, hoặc là anh ta chưa đọc nó!

Hành lang xung quanh lớp học của Kiwi thật là nhốn nháo, sực nức mùi nước hoa và phấn trang điểm. Chuyện đó chẳng có gì đáng ngạc nhiên cả, hầu hết các hot boy hot girl của Isaac Newton đều tập trung vào khối 12 mà.
Tôi rón rén lại gần cửa lớp 12G. Thực ra tôi thấy hơi sờ sợ phải đụng độ dân đàn anh đàn chị ở đây. Một tốp các nam sinh cao lớn với đủ mọi kiểu tóc đang đứng ngay trước cửa. Sành điệu, hào nhoáng và thời thượng-đó là tất cả những gì tôi có thể nhận xét về bọn họ. Mấy tên đó đang buông lời trêu ghẹo các cô nàng xinh đẹp với váy ngắn sexy. Tôi chưa bao giờ có ý định cải biên lại bộ đồng phục mình đang mặc giống như thế cả. 
Rồi cả đám người kia đột nhiên cười phá lên hết sức thô thiển. Chuyện này làm tôi sợ và thực sự không dám lại gần. Có lẽ tôi phải bỏ cuộc thôi. Không hiểu từ lúc nào, bàn chân tôi bắt đầu đổi hướng và từ từ quay lại.
"Hey!"
Úi, một bàn tay đột nhiên đặt lên vai tôi. Như một phản xạ tự nhiên, tôi giật mình quay ra sau. Chưa kịp để tôi hoàn hồn tên đó đã tiếp:

Tìm ai vậy? Có cần anh giúp không?"
Kèm theo đó là tiếng cười man rợ của cả lũ con trai. Ôi không, tôi muốn bỏ chạy.

Nhanh chóng cả đám con trai lạ hoắc bao vây xung quanh tôi. Một tên nào đó ghé vào tai tôi và thì thầm những lời lẽ khiến tôi rợn cả gai ốc. Khủng khiếp hơn nữa, một bàn tay cứng rắn của ai đó đẩy tôi lùi sâu và ép tôi vào tường. Trời ơi làm sao đây? Nơi này là trường học mà? Bọn họ muốn gì vậy?
"Tìm anh nào vậy nhóc? Tìm anh hả?"-Một giọng nói bỡn cợt vang lên.
Tôi hít một hơi thật sâu và từ từ lên tiếng:


"Tôi...tìm anh Kiwi."
"Ha! Tìm anh Kiwi? Này nhóc, mày là cái quái gì của Kiwi vậy? Bồ nó à? Hay một con bé vô danh tiểu tốt muốn tới tặng quà hay gửi thư cho nó? Haha có đúng vậy không?"
"Đúng rồi, chắc lại đến tìm cách tán tỉnh Kiwi chứ gì? Loại con gái như thế chẳng hiếm."
"Không...không phải!"
Tôi định chống cự, nhưng chẳng hiểu sao tôi lại yếu đuối ngừng lại.
Hắt xì....hơ hơ...hắt xì...
Ngoài hành lang giò lùa tới lạnh buốt làm tôi lại bắt đầu thấy đau đầu và lại sụt sịt.
Đám đông xung quanh tôi vẫn tiếp tục trêu chọc và chế giễu tôi. Họ làm tôi nghẹt thở.

Tôi chẳng còn nói được câu nào nữa, mệt mỏi vòng hai tay lên ôm đầu. Cú phi giày lúc trước của thằng Long đến bây giờ vẫn còn làm tôi choáng váng. Mắt tôi hoa hết cả lên và chẳng nhìn rõ cái gì cả.
Và rồi tôi thiếp đi lúc nào không biết và ngã xuống.
Mơ màng...mơ màng...

Đám đông hô hoán ồn ào cả lên, và hình như giữa khung cảnh nhốn nháo lúc ấy, tôi nhận ra bóng dáng của một người, một người rất cao lớn, lịch lãm có đôi mắt xanh nước biển ánh lên những tia sáng.
Một ai đó bế tôi lên và luôn miệng nói:"Tránh ra!"
Mờ mờ chẳng rõ nữa, nhưng mà...là Kiwi thì phải. May thật, cuối cùng thì cũng gặp được.
Mệt quá. Tôi chỉ muốn nhắm mắt lại.

Chap 14:♥♥♥♥Love ChipKool♥♥♥♥

Lạ thật, sao bỗng dưng lại nghe thấy tiếng nước chảy róc rách nhỉ. Cả nắng ấm chan hòa nữa.
Bên cạnh tôi là Kiwi, đúng là anh ấy rồi, không thể nhìn nhầm được.
Tôi còn nghe rõ cả tiếng chim hót và tiếng gió thổi. Kiwi nhìn tôi, đôi mắt xanh của anh ấy long lanh dưới ánh nắng vàng. Màu xanh huyền bí và sâu thẳm của đại dương, à không, nó còn đẹp hơn cả như vậy. Trong và lấp lánh như ngọc Berin.
Đây là thiên đường đúng không nhỉ?
"Ice-cream!"
Tôi bừng tỉnh, dụi dụi mắt, ồ đúng là Kiwi rồi, anh ấy đang ngồi bên cạnh và gọi tên tôi-Ice-cream.
Ra là phòng y tế.
"Kem, cậu làm bọn mình lo gần chết đấy!"-Từ bên ngoài, Gigi lên tiếng
Gì cơ, Gigi mà lo lắng cho mình sao? Lại còn lo lắng gần chết nữa, shock thật!
"Ơ My?"
Tôi thoáng thấy bóng My đứng trước cửa phòng y tế rồi sau đó cô ấy chạy biến mất.
"Đang giờ gì vậy?"-Tôi mơ màng hỏi xung quanh.
"Giờ 5' nên tụi này mới ở đây chứ."-Giọng thằng Long Hôi Nách.
Gì thế này? Sao đột nhiên mọi người lại quan tâm đến tôi thế này? Có phép màu nào chăng?
"Thôi các em tránh ra ngoài bớt đi, ngột ngạt quá, chỉ để một đứa lại chăm sóc bạn thôi!"
Cô y tá vừa nói vừa xua tụi nó ra ngoài bớt, làm trong phòng thoáng hẳn lên.
Hơ...Kiwi, anh còn ngồi đó sao? Lại còn chăm chú nhìn mình nữa chứ, thật là kì cục.

Tôi-một con bé NQ cao 1m50 đang ngồi trong phòng y tế cùng quả bom của trường Isaac Newton? Có lẽ mai này tôi khỏi ốm, hội Gigi sẽ nhảy vào xé xác tôi cũng nên.
Mà này, chỉ có mỗi tôi cùng anh Kiwi thôi hả, bọn họ không đùa đấy chứ?
Thật là ngại chết đi!
"Ice-cream, em ngượng à?"
"Hả? Ngượng á? Không đời nào!"-Tôi nhảy dựng lên, dù biết rằng đó chỉ là câu nói đùa.
"Ok vậy lại đây đi."
"Chà, cứng đầu nhỉ!
Rồi anh ấy chồm lên phía tôi nằm và sờ tay lên trán tôi.
"Tay anh lạnh lắm, đừng làm thế!"
Mặc dù miệng nói vậy nhưng trong lòng đang thầm sung sướng. (^^)
"Lạnh mới tốt."
Tôi liền giả bộ nhăn mặt.
"Cũng đâu có sốt lắm đâu? Thế mà cũng ngất được, lạ thật."
"Anh Kiwi xuống đây làm gì? Lên lớp học đi."-Tôi bẽn lẽn khuyên nhủ.
"Không. Bây giờ vào tiết 4 rồi. À này Ice-cream?"

"Sao ạ?"
"Sao em lại đến lớp anh? Em không biết là chỗ đó toàn thành phần bất hảo à? Lần sau muốn gặp, hãy đến đội bóng hoặc nhà ăn. Sẽ chẳng có ai bắt nạt được em ở hai nơi ấy đâu."
"Ok, trước hết anh hãy trả lại em quyển sổ màu vàng chanh đi, đó là lý do em đến tìm anh đấy."-Vừa nói tôi vừa chìa tay ra.

"Hả? Sao cơ?"-Khuôn mặt Kiwi lộ rõ vẻ ngạc nhiên, và tôi cũng ngạc nhiên không kém.
"Quyển sổ màu vàng chanh ấy, chắc chắn em đã làm rơi ở đâu đó trong nhà anh. Làm ơn trả lại nó cho em!"-Tôi nhắc lại.
"Ice-cream? Anh không hiểu. Em đang nói về cái gì vậy? Quyển sổ nào cơ? Anh thực sự không biết."
"Có thật là anh không thấy nó không?"-Tôi nhíu mày.
"Không, em đang đùa đấy à?"
Không phải là Kiwi, vậy là ai đây? Hứ hứ hứ?
"Hừm..."-Tôi chán nản thở dài.
"Thế nào rồi, còn mệt nữa không?"
"Cũng khá lên một chút."
Tối rồi. Chị y tá nói em bị cảm lạnh. Uống thuốc và nghỉ ngơi là sẽ khỏe ngay thôi."
Ừ. Là vì hôm qua bị anh lôi xềnh xệch từ tiệm coffee về nhà giặt áo chứ sao nữa. Những người khỏe khoắn như anh thì biết lạnh là gì.
"Hay chúng ta nghe nhạc đi."-Kiwi gợi ý.
"Nghe nhạc? Ưm cũng được!"
Rồi anh ấy lôi trong túi ra một chiếc ipod nano mới coóng, chà xịn thật, Kiwi Hoàng Gia có khác.

"Ở đây chỉ có nhạc không lời thôi, piano, guitar,violin,..nghe được không?"
Piano à? Tôi rất thích nghe piano mà!
"Kiss the rain."
Sao tự nhiên tôi lại thốt lên mấy từ đấy nhỉ?
"Em cũng thích bản piano đó hả?"-"Ừ"
"Trong này có bài đó đấy, mà anh còn chơi piano được bài đấy nữa cơ."
"Thật không?"-"Yupper!"
"Woa...anh Kiwi siêu thật đó...chơi bóng rổ giỏi, lại còn chơi được cả piano nữa!"-Tôi thầm ngưỡng mộ.
"Chắc em cũng biết, ông nội anh là nhạc sĩ. Ông dạy anh chơi piano từ năm 6 tuổi."
"Ồ"
Rồi anh ấy mỉm cười, chìa cho tôi một cái tai nghe bé xíu. Tôi gài vào tai và ngồi dậy dựa lưng vào tường.
"Bài này của ai biết không Ice-cream?"
"Yiruma chứ ai. Mà này, tên em là Kem, đừng gọi là Ice-cream nghe kì lắm."-Tôi phân trần.
"Nghe Ice-cream rất hay mà."
"Hay thật á?"-"Ừ"
"Okie! Vậy anh Kiwi cứ gọi thế đi."-Tôi vui vẻ đáp, cảm giác hạnh phúc bay bổng như trên mây. 
Kì lạ thật, có Kiwi ngồi bên cạnh, tôi chẳng còn cảm giác mệt nữa mà thấy vui vui. Chuyện hôm trước anh ấy bắt nạt tôi, tôi cho vào quá khứ luôn vì anh ấy thực sự rất dễ thương!
"Bài gì vậy?"

A letter của Yukie Nishimura."
"Nghe buồn nhỉ?"
"Nhưng mà hay."
"Ừ...hay thật."
Kiwi ngồi đó, tai đeo earphone màu trắng sữa, lúc này tôi chỉ còn thấy mái tóc đen mềm ôm lấy gương mặt, sống mũi cao thắng tắp của anh ấy, và đôi mắt thì đang hờ hững nhìn vào khoảng không. Anh ấy đẹp trai thật-tôi thầm nghĩ, luôn luôn là như vậy.

Hình như tôi đang ngồi rất gần Kiwi thì phải, bọn tôi dựa lưng vào tường và rồi ngủ thiếp đi lúc nào không biết.
Anh ấy có mùi thơm, một mùi thơm thật đặc biệt, không giống với mùi áo của thằng nhóc Siro, mà có cái gì đó rất khó tả.
"Ê hai người này dậy mau lên đến giờ về rồi!"

Tiếng bạn của Kiwi gọi làm tôi giật mình tỉnh giấc, cả Kiwi nữa, anh ấy cũng ngủ quên.
"Về thôi. À Ice-cream, em hết đau đầu chưa?"-Kiwi lên tiếng.
"Em ổn rồi."
"Vậy thì tốt."
Anh bạn kia đứng đó, nhún vai và giục bọn tôi mau mau đi về.
"Ice-cream tự đi xe đạp về được không?"
Đi được mà."
"Vậy anh cả Thiên Minh về trước đây!"
"Ừ bye."
"Ok bye."
Dứt lời, chiếc xe của Kiwi lao vụt ra khỏi cổng, cuốn tung cả đám lá vàng đang xôn xao dưới chân tôi.
"Đi cẩn thận!"-Anh ấy còn cố ngoái lại.
Câu nói ấy làm tôi ngẩn ngẩn ngơ ngơ mãi một lúc, đến khi Siro huơ huơ tay trước mặt rủ đi về thì tâm hồn tôi mới trở về được mặt đất.
Ngày hôm nay mình đã bị ăn một phát giày giữa trán.
Ngày hôm nay mình thấy mệt.
Ngày hôm nay mình có cảm giác bị bỏ rơi, bị tẩy chay.
Nhưng ngày hôm nay có một người nói với mình : "Đi cẩn thận!"
Người ấy còn bế mình xuống phòng y tế, cùng mình nghe nhạc, quan tâm đến mình.

Trái tim ơi, mi có cảm thấy mi đang đập loạn nhịp cả lên không?
Ta...đã yêu người ấy mất rồi.

Chap 15:♥♥♥♥Love ChipKool♥♥♥♥


Rõ ràng là tôi không hề bị sốt, nhưng mẹ cứ bắt tôi phải kẹp cái cặp nhiệt độ lạnh ngắt vào nách.
"Ái buồn quá mẹ ơi!"-Tôi không nhịn được phải thốt lên.
"Yên nào. Mẹ còn chưa hỏi tội con tại sao sáng qua dám đi làm hộ chị Sam mà không nói với mẹ. Giỏi thật đấy."

"Là chị Sam dụ dỗ con đó chứ. Con cũng đâu muốn đi mà."-Tôi phụng phịu làm nũng mẹ. Bình thường mẹ có hay la mắng tôi vì cái này cái kia, bừa bãi lộn xộn, nhưng mỗi khi tôi đau ốm là mẹ lại yêu thương chiều chuộng hết mực.

Sau khi nhìn tận mắt tôi uống thuốc, ăn hoa quả mẹ mới đồng ý cho tôi về phòng và yêu cầu không được phép ra khỏi nhà ngày hôm ấy.

Tôi thả mình xuống giường và định chui vào chăn ngủ, bỗng nhiên nhớ ra điều gì đó. À, đúng rồi, là áo khoác của nhóc Antony. Tôi đã giặt sạch, treo nó trên mắc rất cẩn thận và định mai đến lớp sẽ nhờ Kiwi trả nó cho cậu nhóc.

Trong lúc tôi đang suy nghĩ mông lung thì di động đổ chuông. Là My "xù"!
"Alo?" - "My à?" -"Alo??"
Chắc hẳn là My, nhưng cô ấy gọi mà không hề trả lời tôi, phía đầu dây bên kia chỉ còn là một khoảng im lặng, được một lúc thì cô ấy tắt máy. Có lẽ My chẳng có gì để nói.

Sau chuyện hôm sinh nhật Siro, tôi biết mình đã gây ra một chuyện quá đỗi ngu ngốc khiến My xấu hổ. Thừa nhận luôn đi Kem, mày chẳng có chút khiếu thẩm mỹ nào ra hồn cả. Kiểu trang điểm của mày, cách lựa váy, tóc tai của mày thật là ngớ ngẩn và lố bịch. Đó là lý do vì sao tụi nó gọi mày là NQ đó Kem ạ! Để bây giờ, cô bạn gái thân nhất của mày cũng trở nên xa cách quá đỗi. Dù có cảm lạnh, đau ốm gì cũng đáng!

Tít tít. Có tin nhắn. Số của My.
Tôi vội vàng mở ra xem.
[Cậu khỏe chưa Kem?]
Tôi nhắn lại ngay lập tức với tốc độ ánh sáng.
[Mình khỏe rồi. Cảm ơn cậu.] Kèm theo đó là một cái mặt cười.
Thế nghĩa là sao? Cậu ấy giận, nhưng vẫn còn quan tâm đến tôi?

Sau đó cả buổi tối My không nhắn lại nữa. Chắc cậu ấy chỉ cần biết tôi khỏe là được rồi. Tâm trạng của tôi lúc này khá là xám xịt. Ngồi vào bàn học bài, soạn sách vở rồi chui vào chăn ấm áp, lăn qua lăn lại, tay cầm điện thoại, chờ đợi một điều gì đó. Nhưng tất cả đều là vô vọng.

7h sáng.
Lúc đi xuống cầu thang, tôi có nghe thấy bố phàn nàn về việc bụng ngày một phệ hơn, mấy chiếc quần jean bố thích bây giờ đều mặc không vừa nữa. Tôi cũng đã khuyên bố nên đăng kí lớp tập thể hình ở gần nhà nhưng bố chẳng nghe, nói là ở đấy toàn bọn thanh niên choai choai, không phù hợp với người đứng tuổi. Không hẳn là như vậy, vì có lần tôi còn bắt gặp mấy bác hàng xóm béo ú-đã ngoài 40 tuổi đến đó tập nữa cơ.


"Con có tự đi được không hay để mẹ đèo?"-Nhìn thấy tôi, mẹ nói vọng ra.
"Không cần đâu mẹ, con tự đi được mà!"
"Đi đường cẩn thận. Nếu thấy mệt thì gọi điện về cho mẹ nhé."
"Vâng!"
Sau đó tôi dắt xe ra ngoài cổng, chuẩn bị đi học.
Tháng Mười, mùa đông đến thật nhẹ nhàng. Nhẹ nhàng như cái cách mà nó len lỏi vào tâm hồn con người vậy. Một chút nắng nhạt, một chút gió, và một chút bình yên.
Khung cảnh hiện lên lúc này cứ như trong câu chuyện cổ tích.

Trước mắt tôi là một anh chàng rất cao, hơi gầy đang đứng cạnh chiếc xe đạp địa hình màu đen bóng. Hai tay hơ hững đút vào túi quần, quay lưng lại.Anh ấy mặc bộ đồng phục trường Isaac Newton, thiết kế rất gọn gàng và ôm sát người. Phía sau anh là rặng thông cảnh đang rì rào, ngả nghiêng trong gió lạnh.
Tôi ngẩn người ra.

Người đó bỗng quay lại, bắt gặp ánh mắt của tôi, liền nở một nụ cười rất đỗi ngọt ngào.
"Hi Ice-cream!"

Không hiểu sao những lúc như thế này, tôi lại ước gì mình là mây, là gió mỏng manh để có thể tan biến đi.
Là anh ấy.
Kiwi.
"Hi anh Kiwi!"-tôi giơ tay lên, đáp lại một cách ấp úng, trong lòng cảm thấy ngạc nhiên vô cùng.

Sao anh ấy lại ở đây nhỉ? Trước ngõ nhà mình. Cùng với chiếc xe đạp địa hình chứ không phải là Porsche hay motor.
"Sao...sao anh lại ở đây?"

"Em thế nào rồi Ice-cream? Khỏe hơn chưa?"
"Ừm cảm ơn. Em khỏe rồi! Mà anh đến đây tìm ai ha?"
"Anh đến đây tìm em."
Anh-đến-đây-tìm-em. Từng chữ Kiwi nói đều rất thản nhiên, nhẹ nhõm.

"Tìm..tìm em?"-Tôi chỉ tay vào chính mình.
"Ừ"
"Nhưng sao anh biết nhà em ở đây?"
"Thế này nhé. Là hôm qua sợ em đi đường có chuyện gì không hay, nên anh đã bám theo sau. Không thấy phiền chứ?"

"Không, không phiền. Cảm ơn anh, Kiwi."-Tôi cảm động suýt rơi nước mắt.
"À, nhìn xe đạp của anh có đẹp không?"
"Đẹp lắm. Nhưng, sao anh lại đi xe đạp đến đây?"
"Đi xe đạp cũng là một cách tiết kiệm thời kì khủng hoảng nhiên liệu. Vả lại, cũng rất tốt cho sức khỏe nữa. Em thấy đúng không?"
Tôi bật cười.
"Hoàn toàn ủng hộ!"
"Tiện đường qua đây nên rủ Ice-cream đi học chung, hỏi thăm sức khỏe luôn thể. Cũng tại hôm qua lên lớp anh nên em mới bị như vậy. Xin lỗi nhé."

"Không phải mà!Em không suy nghĩ gì nhiều đâu."-Tôi cười híp cả mắt lại. Chắc hẳn anh Kiwi sẽ cho rằng trông tôi rất ngố.

Chợt nhớ ra cái áo của Antony, tôi vội lôi áo từ trong cặp ra và nhờ Kiwi đem ra trả cậu nhóc.
Và thế là, tôi-cùng anh Kiwi-đạp xe đạp đến trường trong một buổi sáng mùa đông đẹp đẽ.


Chap 16:♥♥♥♥Love ChipKool♥♥♥♥

Tôi có cảm giác như mình là một nàng công chúa Lọ Lem và Kiwi chính là chàng hoàng tử mà bấy lâu nay tôi kiếm tìm. Bạn có thể cười và nói rằng tôi thật là một đứa mộng mơ và hoang tưởng. Nhưng không sao đâu.

Tôi rất thích các câu chuyện cổ tích, và dù đã lớn thế này rồi, nhưng tôi vẫn còn giữ cả một kho tàng sách, truyện tranh từ hồi bé tí. Những ngày mưa ẩm ướt, tôi thường ngồi thu lu trên giường đọc lại chúng, vẫn với tâm trạng háo hức thuở nào.


Giống như các câu chuyện hay bộ phim Hàn Quốc mà tôi thích xem. Ở đó có những cô nàng xấu xí, ngốc nghếch, hậu đậu và cực kì bình thường. Nhưng với tấm lòng nhân hậu, đáng yêu của mình, bọn họ đã có được trái tim của những anh chàng super hot. Và tôi tin tưởng vào điều ấy. Thầm ao ước một ngày anh Kiwi sẽ yêu tôi như cái cách mà các anh chàng trong phim hay làm!


Trở về với hiện tại, chàng hoàng tử ấy đang đạp xe bên cạnh tôi với tâm trạng rất vui vẻ, thỉnh thoảng lại thốt lên:
"Đi xe đạp thích thật! Sao anh không khám phá ra chân lý này sớm hơn nhỉ?"
Trời đất ạ.
"Chẳng lẽ anh chưa từng đi xe đạp đi học bao giờ ha? Kì cục."
"Tất nhiên là có chứ, nhưng thỉnh thoảng thôi. Đôi khi cũng bất tiện lắm."
"Nhưng đi xe đạp cũng là một cách để ngắm nhìn phố phường được thoải mái hơn."
"Ice-cream này, em có biết đi dạo bằng xe đạp ở nơi nào tuyệt vời nhất không?"
"Ưm...có nhiều nơi lắm, em cũng không biết."
"Đối với anh mà nói, Colorado miền Tây nước Mĩ là nơi rất thích hợp."
"Ở đó có rất nhiều đồi núi thì phải?"
"Ừ, rất nhiều. Có những ngọn núi quanh năm băng tuyết phủ kín, những khu rừng lá kim, những con đường uốn lượn quanh sườn đồi. Rất thú vị."
"Woa..."
"À, trong Colorado Springs còn có khu Skatepark để mọi người trượt ván, đi xe BMX nữa. Hồi còn ở Colorado, anh luôn luôn bị thu hút bởi môn thể thao ấy. Đến tận bây giờ anh vẫn còn giữ mấy tấm ván trượt, cảm giác được lướt vi vu trên ván trượt, nghe âm thanh quẹt quẹt cọ xuống nền đất của nó thật thoải mái và dễ chịu."


"Tuyệt thật! Giá như em được đến đó một lần. Nhưng em lại không biết trượt ván...hẳn là rất hay đúng không anh Kiwi?"
"Yeah. Không quá khó đâu. Nếu em thích, khi nào rảnh anh sẽ chỉ cho."
"Thật không ạ? Em rất thích!"
Tôi vui vẻ cười tít mắt lên không còn biết trời đất gì nữa. Anh Kiwi vừa nói là sẽ dạy tôi trượt ván kìa, ô la la! Vui quá đi mất!

Và vì cười tít mắt, tôi đã ngay lập tức đâm rầm một phát vào cái xe cút kít để dọc đường.
May mà không sao. Phù!

Cuối cùng thì cũng đến trường. Hôm nay mọi ánh mắt của dân tình đều đổ dồn vào tôi. Tất cả mọi người đều ngoái đầu lại nhìn theo Kiwi Hoàng Gia-cầu thủ bóng rổ nổi tiếng trường Isaac Newton cao 1m85, đi bên cạnh một con bé chân super ngắn.

Tôi bỗng nhiên có cảm giác như mình đang đi cạnh một siêu sao Hollywood, anh ấy bước đi tự tin cứ như đang sải bước trên thảm đỏ. Và thật đáng buồn là trông tôi hệt như một cô trợ lý chuyên đi theo để bê đồ và chỉnh chang cho Kiwi.

Kia rồi, tôi đã thấy hội Gigi đang đứng cạnh máy bán nước ngọt tự động. Và thế là tụi nó lườm nguýt tôi như thế này này ¬_¬
Gì chứ, nhìn nè Gigi, biết tôi đang đi cạnh ai không? Sáng nay tôi đã đi học cùng anh Kiwi đấy!

"Vào lớp nhé, bye Ice-cream. Chúc một ngày tốt lành!"-Kiwi quay sang nói với tôi rồi rảo bước đi về phía cuối hành lang.

"Vâng, một ngày tốt lành..."-Tôi tiếc nuối vẫy vẫy tay.
Vào lớp. Tôi thấy My đã ngồi sẵn ở chỗ, thấy tôi, hình như trên gương mặt cậu ấy ánh lên niềm vui, nhưng rồi lại vụt tắt ngay lập tức. My lặng lẽ cúi xuống đọc cuốn sách đang cầm trên tay. Lát sau, Gigi vào và lũ con gái nhanh chóng vây quanh My, giật lấy cuốn sách của cậu ấy.

"Cậu đang đọc cái quái gì vậy My? Không phải tạp chí Teeny sao?"-Cái giọng chua lanh lảnh của Gigi.

Teeny là một tạp chí dành cho các bạn tuổi teen, chuyên viết về cuộc sống các ngôi sao, các hot girl mới nổi, thời trang và ăn uống, vv...Dù bạn là ai, chỉ cần có mặt trên trang bìa và được phỏng vấn bởi Teeny thì đảm bảo bạn sẽ trở nên nổi tiếng ngay lập tức. Thật đấy, tôi không nói quá đâu.

"Những cuộc phiêu lưu của Tom Sawyer-các cậu muốn đọc thử không? Rất hấp dẫn!"-My tự hào.

"Ôi trời ạ. Cậu đọc làm gì thể loại này. Nó chỉ dành cho mấy đứa khô khốc thôi. Nó không có ích trong việc giúp cậu xinh đẹp hay sành điệu hơn đâu?"

Nhưng nó thực sự rất hay và giúp mở mang tầm hiểu biết mà. Không tin cậu đọc thử xem."-My kiên trì phân bua.

"Dào ôi, dẹp đi. Cậu cần phải hòa đồng hơn với tụi mình. Trước hết, hãy dẹp bỏ mấy thứ này đi."
"Nhưng mà..."
"Không nhưng gì hết!"
Nói đoạn Gigi ra hiệu cho một đứa ném cuốn sách vào thùng rác.
"Cậu làm gì vậy? Trả lại nó cho mình!"-My cuống cuồng thốt lên một cách yếu ớt và tuyệt vọng. Cậu ấy định đứng dậy giữ lấy cuốn sách nhưng bị Gigi ngăn lại.

Thật là hết chịu nổi. Gigi-da mặt còn dày hơn da heo-dám vứt cuốn sách yêu thích của My vào thùng rác? Nó nghĩ mình là ai mà dám cho mình cái quyền hạch sách người khác như vậy?

Không nói gì, không thái độ bực bội gì, tôi giữ cho gương mặt mình lạnh như băng. Lặng lẽ tiến về phía chiếc thùng rác cuối lớp.

Quyển sách với bìa sinh động nhiều màu sắc nằm đấy, giữa đống rác rưởi, bánh mì ăn dở, dưa chuột, tương ớt lấm lem của mấy đứa mang đồ ăn đến lớp ăn không hết vứt vào. Thật là ngu ngốc khi tụi nó dám ném một cuốn sách với những điều quý giá vào đấy.

Chẳng phải ngần ngại gì, tôi nhặt nó lên, lôi chiếc khăn mùi soa trong áo khoác ra. Đó là chiếc khăn bà nội thêu tặng tôi mà tôi rất trân trọng, hết sức giữ gìn và luôn mang theo nó bên mình. Tôi lau bìa sách thật cẩn thận bằng chiếc khăn mùi soa ấy, gạt bỏ đống dưa chuột và tương ớt đáng ghét đi.
Bà ơi, cháu xin lỗi vì đã dùng nó làm việc này. Nhưng bà ạ, cháu phải trả lại nó nguyên vẹn cho My, cô ấy rất rất yêu sách, nếu mất nó, cô ấy sẽ buồn. Nhất định về nhà cháu sẽ giặt nó thật sạch, bà yên tâm!

Trước ánh mắt ngạc nhiên của cá lớp, tôi ôm quyển sách tiến về phía My, khẽ mỉm cười.

"Sách của cậu này My. Cậu rất thích nó đúng không? Vậy hãy cất kĩ đi, lần sau đừng để ai đối xử với nó như vậy nhé!"

Chần chừ mãi một lúc, My mới đón quyển sách từ phía tôi. Ánh mắt cậu ấy toát lên niềm hạnh phúc.

"Cảm...cảm ơn cậu, Kem."
Tôi cười lặng lẽ, và quay sang phía Gigi.
"Cậu có thể lấy đi người bạn mà tôi yêu quí, cậu có thể chế nhạo tôi, cậu có thể gây sự với tôi. Nhưng tôi mong cậu đừng lấy đi bất cứ thứ gì của bạn tôi, bắt cậu ấy làm theo ý cậu. Thật không vui vẻ gì khi nhìn thấy những chuyện này đâu. Cậu hãy đối xử tốt với bạn bè của cậu như đối xử với bản thân mình, Gigi ạ."



Chap 17:♥♥♥♥Love ChipKool♥♥♥♥

Tôi đã cố tỏ thái độ hòa nhã nhất có thể.
Hệt như tôi dự đoán, Gigi đứng phắt dậy.
"Cậu nói sao cơ Kem? Tôi đã lấy thứ gì của bạn cậu à? Chỉ là một quyển sách vớ vẩn và nhạt nhẽo, tôi muốn My thay vì phí thời gian đọc nó thì hãy đọc những thứ khác thú vị hơn và hòa nhập với mọi người hơn. Như thế không đúng sao?"-Gigi vênh mặt lên.

"Vớ vẩn và nhạt nhẽo?"-My bỗng dưng lên tiếng.-"Hãy dùng những từ ý cho chính cậu ấy Gigi. Cậu nghĩ mình là ai mà có quyền cấm đoán mình? Có quyền nói sách của Mark Twain là dành cho những đứa khô khốc? Vì cái gọi là Cute Club của các cậu ư? Đủ rồi, mình tuyên bố, từ giờ trở đi không còn là thành viên của cái club ấy nữa."
Rồi My quay sang nhìn tôi, mỉm cười.
"Cảm ơn Kem vì đã lau sạch nó hộ mình."
"Không có gì đâu My!"-Tôi tươi cười.

"Xin lỗi Kem, mình thực sự muốn nói lời xin lỗi vì những gì đã xảy ra. Cậu luôn luôn đối xử rất tốt với mình. Vậy mà mình đã giận cậu, đã bỏ rơi cậu-người bạn tốt nhất của mình..."-Nói đến đây, nước mắt cậu ấy chỉ chực trào ra.
"Đừng nói thế, chính mình mới là người có lỗi. Lẽ ra mình không nên làm mấy thứ trang điểm ấy khiến cậu xấu đi. Là lỗi do mình. Đừng khóc, My "xù" à."-vừa nói, tôi vừa lấy tay gạt nước mắt trên gương mặt xinh xắn của My.

"Vậy cậu sẽ tha thứ và tiếp tục làm bạn tốt của mình chứ, Kem?"
"Ừ. Bạn tốt. Mãi mãi!"
Lúc ấy, My rạng rỡ hẳn lên, cậu ấy ôm chầm lấy tôi mặc kệ hội Gigi đang há hốc mồm ra vì ngạc nhiên.
"Cảm ơn cậu nhiều nhiều lần Kem ạ!"
Tôi cũng ôm cậu ấy thật chặt, cười vui vẻ. Có My ở bên, tôi sẽ chẳng bao giờ phải sợ Gigi hết.

"Đủ rồi đấy!"-Gigi đập bàn giận dữ hét lên.-"Lâm li bi đát quá nhỉ? Được thôi My, cậu sẽ phải trả giá cho chuyện này. Cậu đừng tưởng như thế là xong."

Nói rồi Gigi lộp cộp giày cao gót, đứng ra giữa lớp.
"Mai Mai, lấy cho mình bức thư."
"Ok."-Mai Mai ngúng nguẩy đáp.

Thôi xong. Bí mật của My. Gigi đang chuẩn bị tiết lộ nó cho tất cả mọi người biết, cả Siro nữa.Nãy giờ, Siro vẫn điềm tĩnh ngồi ở chỗ cậu ấy. Cậu ấy không mấy khi để ý đến những chuyện rùm beng của tụi con gái. Nhưng lần này thì...

Và một điều vô cùng ngạc nhiên nữa, đó là My-nạn nhân của vụ này vẫn cứ bình tĩnh như không?

Tôi trông thấy Mai Mai lôi từ trong chiếc túi có cái quai giống chiếc xích sắt ra một tờ giấy và nhanh chóng đem đến cho Gigi, cô nàng quay xuống nhìn tôi và cười bằng nụ cười nửa miệng xảo trá.
"Đây rồi. Mọi người hãy lắng nghe và đoán xem chủ nhân của thứ này là ai nhé?"
Lẽ ra tôi có thể xông lên và giật lấy nó từ tay Gigi, nhưng My đã vội ngăn cản tôi, lắc lắc đầu ra hiệu đứng yên đấy. Chuyện gì đang xảy ra với cậu vậy My? Gigi chuẩn bị lôi cậu ra làm trò cười đấy?

Không khí cả lớp lúc này thật yên lặng. Lũ con trai từ lâu đã ngừng chạy nhảy, làm việc riêng và dõi về phía Gigi.
Gigi bắt đầu bắt chước cái giọng ngọt ngào lãng mạn, hắng giọng một cái.
"Thân mến!
Thật là khó khăn cho mình khi viết ra những dòng này. Mình vốn không giỏi trong việc nói ra những lời mềm mại, vì thế cậu cũng đừng suy nghĩ gì nhiều nhé! 

Từ trước đến nay, mình vẫn luôn luôn yêu quí cậu, mặc dù cứ gặp cậu là lại tranh luận nọ kia, đôi lúc còn cãi nhau nhặng xị cả lên. Đó là do mình cố tình muốn che giấu tình cảm thực sự mà mình dành cho cậu.

Mình còn nhớ vào một buổi chiều mùa hè nắng gắt, biết máy tính của mình hỏng trong khi mình cần rất gấp để lấy tài liệu vốn đã lưu sẵn trong máy, cậu đã chẳng ngại ngùng gì đạp xe đội nắng đền nhà mình sửa nó. Cậu còn trách móc sao mà mình rắc rối, hậu đậu thế, cứ vài tuần là lại hỏng hóc. Thế nhưng mình chẳng hề buồn chút nào, trái lại còn cảm thấy rất vui và biết ơn cậu là đằng khác . Lúc nhìn cậu đội mũ lưỡi trai, lưng áo ướt đẫm mồ hôi đến gõ cửa nhà mình, mình cảm thấy ghét bản thân mình vô cùng, khiến cậu phải vất vả.

Mình đã nhận ra rằng, mình rất rất thích cậu, từ lâu lắm rồi.

Lời này, đáng lẽ phải nói trước mặt cậu, nhưng mình không đủ dũng cảm. Mình lo sợ cậu sẽ không thích mình, cậu sẽ ghét mình và không muốn làm bạn của mình nữa.

Nhưng nếu không nói ra với cậu, mình sẽ rất khó chịu và cảm thấy không vui..
Chẳng biết từ bao giờ, mình rất thích ăn một thứ, chắc là vì nó có tên cậu. Nó ngọt lịm và có hương vị rất thơm mát, bổ dưỡng nữa, hệt như cậu vậy!

Mình muốn tặng cậu một lọ siro dâu mình tự làm, hy vọng cậu sẽ thích nó. À, còn nữa, mình cũng muốn tặng cậu chiếc khăn len mình tự tay đan suốt 2 tuần. Nó có hơi xấu xí, mũi đan không đẹp và thẳng tắp như ở ngoài tiệm, nhưng mình mong nó sẽ giúp cậu ấm áp hơn tronh những ngày lạnh giá.

-----Từ một người bạn rất thích cãi nhau với cậu-My!-----"
Đọc xong bức thư, Gigi và cả lũ con gái cười sặc sụa.

Ở đâu mà lại chui ra những con người "tử tế" như thế này nhỉ? Tôi hoàn toàn có quyền kiện Gigi vì cậu ta đã vi phạm quyền riêng tư, thư tín của người khác. Chẳng phải điều này đã học được ở môn Giáo dục công dân sao?

"Chẳng biết từ bao giờ, mình rất thích ăn một thứ, chắc là vì nó có tên cậu."-Gigi làm giọng chua lanh lảnh và ra sức mỉa mai My. Mấy đứa kia thấy thế làm hay, hùa nhau cười phá lên.

"Để xem nào, cái món mà My rất thích ăn ấy, là gì vậy các cậu?"

"Là Siro-Nấm Đông Cô chứ còn gì nữa!"-Bọn nó nhao nhao.

Và rồi rất tự nhiên, tất cả ánh mắt dồn về phía Siro-người lẽ ra được nhận bức thư tỏ tình siêu lãng mạn ấy.
Trong tình huống đầy kịch tính và trớ trêu như lúc này, có một vài giả thuyết xuất hiện trong đầu tôi, xung quanh hai nhân vật chính My và Siro.

♥Tình huống 1: Siro rất bối rối, ngạc nhiên, và dần dần trở nên xấu hổ. Mặt cậu ấy sẽ đỏ lựng hết cả lên. Siro sẽ bực bội nạt cho Gigi một trận và tuyên bố với tất cả mọi người rằng cậu ấy không để ý gì đến My, đề nghị dẹp hết. Mọi chuyện chấm dứt bằng việc cậu ấy hít le My, và cả tôi nữa. Không chỉ vậy, ngay tối hôm ấy trên diễn đàn online của trường sẽ có một Hot Thread nhan đề: "Màn tỏ tình qua thư thất bại toàn tập của nữ sinh lớp 11E".

♥Tình huống2: Siro vô cùng cảm động trước tình cảm chân thành mà My dành cho cậu ấy. Ngay lập tức, Siro tiến đến chỗ My, nắm chặt tay cô ấy, ánh mắt rực cháy hạnh phúc, nhanh chóng lôi My ra khỏi đám đông hỗn loạn, hai người cầm tay nhau cao chạy xa bay đến một nơi bình yên và lãng mạn như đồng cỏ hay bờ biển lúc hoàng hôn buông xuống.

Nghĩ đến đây, tôi tự lấy tay đập bôm bốp vào đầu. Hậu quả xem nhiều phim Hàn Quốc quá mà.
Bỏ đi, mấy tình huống đó thật củ chuối và không hợp lý chút nào.

Tôi quay xuống, khẩn thiết nhìn Siro bằng vẻ mặt cầu cứu. Hy vọng mọi chuyện sẽ không rối tinh cả lên.
Ôi! Nhìn hai nhân vật chính của chúng ta kìa. Cứ bình tĩnh như chưa có gì xảy ra hết vậy. Cả My và Siro!

Rất điềm tĩnh và nhẹ nhàng, Siro đứng dậy, ra khỏi chỗ tiến đến phía Gigi.

"Cái này là viết cho mình đúng không Gigi? Vậy nó thuộc quyền sở hữu của mình. Lẽ ra cậu không nên đọc nó công khai như vậy. Mình sẽ thấy phiền đấy."

Nói rồi Siro giật lấy bức thư trên tay Gigi với thái độ rất bình tĩnh. Mặc cho Gigi đứng đó tồng ngồng như một con ngốc. Cậu ấy hơn người khác là ở điểm này. Thêm một lý do để My "xù" kết Siro nổ đĩa.

"Còn nữa, các cậu cũng không cần phải tỏ ra ngạc nhiên như vậy đâu. Chuyện này, mình đã biết từ hôm qua rồi."-Siro mỉm cười rất đáng yêu, và mắt hướng về chỗ My.

"Gì...gì đây?"-Tôi lắp bắp.

Miệng tôi lúc này há to hết cỡ, tôi dám cá là có thể nhét vừa một quả táo.
Hai...hai con người này!!! ???
@#%$^&*^@-một mớ hỗn độn xoay quay đầu tôi, tôi chỉ muốn thốt lên: "Ối giời ạ rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra như thế này?"
Gigi cũng không khỏi bất ngờ, như kiểu vừa bị dội gáo nước lạnh. Đi chế nhạo người khác ai ngờ bị người ta chế nhạo lại. Cả mấy cô nàng tóc vàng hoe lẫn hội con trai đều lẩm bẩm: "Vậy ra hai người?"

"Không sai."-Siro mỉm cười, và My cũng vậy.
Giờ thì tôi đã hiểu tại sao cả hai người này đều bình tĩnh được như vậy. Á á á!
Tôi nhảy dựng lên, sung sướng ôm chầm lấy My một lần nữa, không ngừng chúc mừng cậu ấy.
Rồi My nói với Gigi:
"Dù sao cũng cảm ơn cậu vì đã thay mình đọc bức thư ấy. Đằng nào Siro vẫn chưa đọc nó. Nhưng mình vẫn có một thắc mắc, rõ ràng mình đã vứt nó vào thùng rác, vậy sao cậu vẫn có được nó?"
"Ewwwww."-Bọn con trai ồ lên.
Aha, tiểu thư Gigi danh giá mà phải thò tay vào thùng rác ư? Chuyện này hot à nha. Kiểu này Gigi sẽ xấu hổ đến nước phải độn thổ mất!

Bị bọn tôi cười, Gigi bực bội vô cùng, hét toáng lên: "Im hết đi! Grr" rồi vùng vằng đi về chỗ, hai tai xì cả ra khói. Đi qua bàn thứ hai, Gigi vấp phải chân của Hải Đăng, suýt vấp ngã. Bực quá, cô nàng hét ầm cả lên.

Đáng đời Gigi, ai bảo dám đem chuyện cá nhân của người ta ra làm trò cười. Tôi nhìn My, rồi nhìn Siro vui vẻ đập vào vai hai cậu ấy.
"Hai người được đấy! Từ khi nào thế? Sao không nói cho mình biết!"
My và Siro không nói gì, chỉ âu yếm nhìn nhau rồi cả ba bọn tôi cười phá lên.
Ngay lúc ấy, giáo viên môn Văn lên lớp làm cả lũ nháo nhác chạy toán loạn về chỗ.
Tôi về chỗ, nháy mắt với My "xù" và bỏ sách vở ra học bài, trong lòng hân hoan vui sướng.

Mới sáng sớm mà đã nhiều chuyện vui quá đi!


Theo m.wattpad.com


Xem tiếp 18 -23

0 comments:

Post a Comment

domain, domain name, premium domain name for sales

Popular Posts